Chiếc móng tay bị cây nhíp lạnh như băng kéo ra, một cơn đau dữ dội kéo tới như là cô đang bị một con thú dữ xé xác.
Mấy người phụ nữ mặc quần áo tù nhân đang đè lên một người phụ nữ khác đang giãy giụa, người phụ nữ ấy cả người gầy gò, cũng đang mặc quần áo từ trên người.
Lăng Y Mộc trơ mắt nhìn từng cái móng tay của mình bị nhổ ra, máu không ngừng chảy ngay tại đầu ngón tay hòa lẫn với mùi vị trong phòng giam, thật là khiến người khác buồn nôn.
“Năm đó là luật sư mới giỏi nhất, bây giờ thì chỉ còn là một đống bùn nhão mà thôi” Một giọng nói lạnh lùng cay nghiệt vang lên trên đỉnh đầu cô.
Cô liều mạng ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mắt này, ai có thể mà ngờ rằng vị minh tinh từng hot trong giới điện ảnh, ở trong mắt người khác là một đóa sen trắng tinh khiết cũng có thể độc ác như thể.
“Vì sao chứ Hách Dĩ Mạt?" Cô run rẩy hỏi.
“Mày hại chết chị tao mà còn có mặt mũi hỏi vì sao à?” Hách Dĩ Mạt cười lạnh nói, trên khóe môi hiện lên ý lạnh thấu xương, ánh mắt vô cùng ác độc.
“Không phải là tôi... tôi bị oan!” Cô lắp bắp nói, không ngừng lắc đầu, từng giọt mồ hôi không ngừng chảy từ trên người cô, gương mặt xinh đẹp đáng yêu cũng thay đổi hình dạng vì đau khổ quá mức.
Hách Dĩ Mạt chỉ nhàn nhạt ra lệnh tiếp: “Nhổ tiếp đi”.
Cô ta vừa dứt lời thì người được ra lệnh tiếp tục nhanh tay hơn.
Chỉ trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/210695/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.