‘Đừng mà..” Cô hét lớn lên, cố hết sức giấy dụa nhưng cho dù có giấy dụa nhiều thế nào đi chăng nữa thì ở trước mặt anh, cũng là vô dụng. Khuôn mặt của cô đỏ bừng lên, bởi vì đột ngột lộ ra bên ngoài và tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, da thịt ẩn dưới bộ đồ bệnh nhân bị xé rách nổi da gà cả lên: ‘Buông tôi ra! Cậu mau buông tôi ra đi!”
Cô vừa sốt ruột vừa tức tối.
Trái lại, anh thì bình tĩnh và thư thái, ngón tay mảnh khánh đè mạnh lên cổ tay cô, cười nói: “Chị à, chị có thể hét to hơn nữa, bên ngoài còn có vệ sĩ, có y tá này, có cả bác sĩ trực ban nữa. Cho nên họ đều có thể nghe thấy tiếng kêu la của chị đấy, chỉ có điều là…” . Truyện Linh Dị
Anh ngừng lại một lúc, dùng ánh mắt sáng quäc như thiêu đốt nhìn cô chẵm chẫm: “Tôi có thể đảm bảo với chị, rắng sẽ không có một ai tiến vào đây để giải cứu chị đâu”
Cơ thể của Lăng Y Mộc lập tức cứng đờ, vì cô biết anh đang nói thật, kể cả như đêm nay dù cô có hét khản cả cổ thì cũng sẽ chẳng có ai dám bước vào phòng bệnh này.
Bởi vì người đàn ông này… là Dịch Quân Phil Cô im lặng, còn anh thì cúi thấp người, môi anh áp lên cắm cô… rồi xuống cổ… Cuối cùng, anh lưu luyến dừng lại trên xương quai xanh xinh đẹp của cô, đặt xuống từng nụ hôn nhỏ vụn.
*Ở lại bên cạnh tôi đi, chẳng phải chị đã từng nói rằng trên thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/1209864/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.