Lúc từ trong miệng cô nói ra ba chữ “Dịch Quận Phi”, cơ thể của anh có một loại mất khống chế trở nên căng cứng.
“Chị hận Dịch Quân Phi sao?” Dịch Quân Phi lẩm bầm hỏi.
Cô nói như có chút cảm thán: “Cũng có chút, ở Thanh Thủy có ai mà không biết anh ta chứ. Trong vụ tai nạn xe kia của tôi, người chết ngay lúc đó là Hách Thanh Mai vị hôn thê của anh ta. Vị hôn thê của anh ta chết cho nên kết cục của tôi đương nhiên sẽ không tốt rồi, lại có biết bao nhiêu người muốn nịnh bợ anh ta, e là đã có rất nhiều người bỏ đá xuống giếng với tôi”
Dừng lại một chút, cô nói lại giống như có chút tự giễu: “Có đôi khi, thậm chí tôi sẽ nghĩ nếu như trước đây người cùng bị tai nạn xe cộ với tôi không phải là Hách Thanh Mai thì có phải tôi sẽ thắng quan tòa hay không? Có phải sẽ không phải nếm trải ba năm lao tù hay không?
Cô không buồn giận hay oán hận, nhưng cái loại cảm giác tự giễu của cô bây giờ lại càng làm cho anh có cảm giác lo lắng và áy náy.
Nỗi khổ sở của cô có lẽ hơn một nửa đều có liên quan đến anh.
Anh ngồi xổm trước mặt cô, sâu trong đôi mắt cuồn cuộn sóng gió, anh bình tĩnh chăm chú nhìn cô: “Nếu tôi sớm biết chị phải chịu nhiều khốn khó như vậy thì ba năm trước đây tôi chắc chắn sẽ bảo vệ chị”
Những lời này không phải nói đùa mà là lời nói xuất phát từ nội tâm.
Nếu như năm đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-toi-nghien-vo-yeu-co-doc/1209807/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.