Edit: Mavis Clay
Hắn, hắn đây là không biết cởi quần áo?
Hiện thực chứng minh, Mộc Phỉ đã đoán đúng, khóe miệng nàng giật giật vài cái rồi cũng nhanh chóng chấp nhận, nghĩ lại cũng đúng, đến cơm còn không biết ăn thế nào, biết cởi quần áo mới là lạ.
Ai oán vươn tay, Mộc Phỉ kiên nhẫn cởi chiếc dây lưng ở bên hông Viêm Dục đang sắp bị hắn vo thành một cục, giúp hắn cởi chiếc áo khoác, vừa chuẩn bị đi, lại thấy gương mặt Viêm Dụckhổ sở nhăn nhó, chân hắn nửa thẳng nửa cong chụm lại với nhau, một tay bắt lấy Mộc Phỉ, một tay ôm bụng, lại lo lắng dậm chân tại chỗ mấy cái: "Nữ nhi, thật là đau, thật là đau, khó chịu, nữ nhi, ta nên làm sao giờ?"
Mộc Phỉ trợn to hai mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt trắng bệch, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu nàng: hắn, không phải là bị đau bụng chứ?
Viêm Dục đã gấp đến vung chân tại chỗ, đôi mắt hút hồn người khác kia chứa đầy nước mắt, cứ như sẽ khóc bất cứ lúc nào, khóe môi hắn mếu xuống phía dưới, mang theo tiếng nói nức nở như thanh tuyền, lọt vào mắt Mộc Phỉ càng thêm ẩn nhẫn trìu mến.
Hắn nói: "Nữ nhi, thật khó chịu, nên làm gì đây?"
Nên làm gì đây? Nên làm gì đây! Người hỏi con nên làm cái gì? Ha, con biết hỏi ai giờ đây?
Mộc Phỉ không nhịn được phát điên, có ai nói cho nàng biết, một đấng mày râu đứng trước mặt nàng khóc lóc la đau bụng tiêu chảy như vầy thì nàng nên làm gì đây, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-the-manh-y-tai-nu/1634596/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.