Đều nói xuyên qua chuẩn bị tam bảo: mỹ nam, tiền bạc và thân phận cao quý; nàng đã bi thảm trở thành thôn cô, may mà còn có nam nhân đẹp mắt. Mặc dù trong đầu có một âm thanh nói cho nàng biết, 'Nàng' và nương đều vì người này mà mất mạng, người này nguy hiểm. Nhưng lương y như từ mẫu, nhìn người nằm sấp, Mộc Phỉ rõ ràng cảm thấy tên nam nhân yêu nghiệt này còn hơi thở, sao nàng có thể thấy chết mà không cứu.
Nhớ đến trên người mình có viễn chí, móc từ trong miệng túi ra, quả nhiên có, cầm lên đi tới bếp lò, sau khi lấy dao cắt nhỏ viễn chí ra, thả vào trong một cái chén nhỏ, trở về bên cạnh yêu nghiệt, nhét toàn bộ vào trong miệng hắn.
Trên sách nói viễn chí là thuốc tốt để cứu mạng, trong thời gian ngắn nàng không có cách nấu thành thuốc, cho ăn cũng không tệ.
Mộc Phỉ buông chén xuống, lật mí mắt của yêu nghiệt, thuận tiện rờ mó áo khoác hoa mỹ trên người mỹ nam, cảm giác thật tuyệt, thoải mái hơn nhiều so với vải rách thô ráp trên người nàng.
Mò tiếp xem có tiền hay không.
Tâm động không bằng hành động, tay nhỏ bé sờ xoạn trong cổ áo mở rộng của yêu nghiệt.
Yêu nghiệt hừ nhẹ, mở to đôi mắt xinh đẹp ra, phía dưới đôi mắt hẹp dài là con ngươi đen tinh khiết giống như thủy tinh, chứa đựng ngôi sao, cực kỳ xinh đẹp lại không chân thật.
Chạm phải đôi mắt trong suốt như vậy, động tác trên tay Mộc Phỉ cứng lại, dĩ nhiên, nàng không có nhớ thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-the-manh-y-tai-nu/1634589/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.