Sau khi phái ám vệ quan sát vài ngày, cộng thêm cài thám tử vào cung, Phượng Vũ Dịch nhanh chóng có được bảng phân công canh gác của các binh lính, tìm được sơ hở trong đó.
Đến giờ Sửu, Phượng Vũ Dịch dẫn theo một nhóm hắc y nhân ẩn vào màn đêm, lén lút tiếp cận bức tường ngoài cung.
Trong số binh lính trực mỗi giờ đều có người của nàng trà trộn vào, đợi nhóm lính tuần tra đi qua, Phượng Vũ Dịch trong màn đêm nhanh chóng đổi vị trí với người lính đi cuối cùng.
Mọi việc suôn sẻ hơn tưởng tượng, cho đến khi lẻn đến trước Thái Hòa điện, cũng không có ai phát hiện.
"Meo~"
Vị tướng lĩnh canh giữ trước cổng Thái Hòa điện nghiêng đầu, nhưng sau đó không nghe thấy gì nữa, chỉ đành nhìn sang đồng nghiệp đối diện: "Ngươi vừa nghe thấy gì không?"
Người kia không để tâm: "Chẳng qua là tiếng mèo kêu thôi, có gì mà làm ầm ĩ."
"Mùa đông lạnh thế này lấy đâu ra mèo? Chẳng lẽ là thích khách."
"Phòng bị trong cung thế nào ngươi còn không biết sao? Thích khách có thể trà trộn vào được à? Thôi đi, ngươi mà nghi ngờ thì tự mình đi xem đi, ta lạnh chết rồi, không muốn đi đâu."
Bị hắn nói vậy, người kia nghĩ lại cũng phải, trong cung phòng bị nghiêm ngặt như vậy, thích khách nào dám đến. Nghĩ thế, hắn cũng không động đậy nữa.
Mùa đông lạnh thế này, bên trong Thái Hòa điện có đốt lò sưởi, ở cổng này còn đỡ lạnh hơn chút, đi xa hơn sẽ lạnh chết mất.
Hai vị tướng lĩnh này vừa thì thầm xong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218320/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.