Tình hình khẩn cấp, Phượng Vũ Dịch chỉ đành thay đổi kế hoạch ở bên Tịch Vũ Đồng, sớm hơn hồi quân doanh.
Phi ngựa cấp tốc, sau khoảng hai canh giờ, đoàn người trở về đến nơi.
Hơn nữa thật trùng hợp, khi các nàng vừa về, quân đội Ô Bang đang bao vây gần đó.
Thấy tình thế như vậy, Phượng Vũ Dịch cũng không trì hoãn, trực tiếp tìm đến Doãn Thừa Quân.
Khi các nàng bước vào lều, Doãn Thừa Quân đang cùng các tướng lĩnh bàn bạc sách lược, thấy nàng đến, vội vàng bảo những người còn lại lui ra ngoài.
Phượng Vũ Dịch kéo Tịch Vũ Đồng ngồi xuống: "Doãn tướng quân, ngoài kia quân đội Ô Bang đã đóng quân bao lâu rồi?"
"Đã hơn một ngày rồi." Doãn Thừa Quân nhíu mày, "Không phải chúng ta không phái người qua, chỉ là một khi chúng ta tấn công, họ liền rút lui. Đợi chúng ta rời đi không quá nửa canh giờ họ lại quay lại, hơn nữa còn nhân lúc chúng ta không đề phòng mà phái người đánh lén."
Tịch Vũ Đồng đứng một bên nghe, có vài điều không thể nghĩ thông, ví như ý đồ hành động này của Ô Bang.
Ngay lúc mọi người đang suy đoán, có binh lính đi vào bẩm báo, binh lính Ô Bang đã có động tĩnh, đang tiến về phía họ, còn nói rõ muốn gặp Dịch Vương gia.
Phượng Vũ Dịch lập tức nói: "Ta đi xem sao."
Tịch Vũ Đồng liếc thấy tay nàng, không đồng tình, nhắc nhở: "Tay nàng còn chưa lành."
"Ta chỉ là qua xem, chứ không phải múa đao múa kiếm." Phượng Vũ Dịch bật cười, "Nếu nàng không yên tâm, nàng cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218314/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.