Khi trở về, Phượng Vũ Dịch không có trong lều.
Tiểu Đào hầu hạ cởi áo ngoài, đốt than, hỏi: "Tiểu thư, có nên nói cho Vương gia chuyện binh lính kia không?"
Tịch Vũ Đồng do dự, "Nàng bây giờ hẳn đang bận rộn chuyện Ô Bang, ta không muốn nàng phải phân tâm."
"Vẫn cần Vương gia sắp xếp người đi điều tra, Tiểu thư không thể giấu được đâu." Tiểu Hòa biết nàng quan tâm nhất điều gì, lại nói, "Nếu người binh lính đó chính là nội gián, vẫn nên để Vương gia biết trước, tránh đến lúc đó nội gián âm thầm làm này kia gây rối loạn kế hoạch của Vương gia."
"Ngươi nói vậy cũng không phải là không có lý." Tịch Vũ Đồng thật sự lo lắng tên nội gián đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc chiến sau này, tuy nói là không lớn, nhưng "đắp đê ngàn dặm, hỏng vì tổ kiến," nếu thật sự tiết lộ điều gì, vậy thì đó là tội lỗi của nàng.
Nghĩ đến đây, nàng lập tức không ngồi yên được, "An Ninh bây giờ chắc vẫn còn ở chỗ Doãn tướng quân, chúng ta lập tức qua đó xem bọn họ nói chuyện xong chưa."
Lời vừa dứt, một bóng người vén lều bước vào, cười hỏi: "Tìm ta có việc gì?"
Tịch Vũ Đồng hơi kinh ngạc: "Sao ngươi về nhanh vậy? Đã bàn bạc xong với Doãn tướng quân rồi à?"
"Cũng chỉ là những việc lặt vặt, xác nhận không sai sót gì là được rồi." Phượng Vũ Dịch cười đi tới ngồi xuống bên cạnh nàng, "Vừa rồi các ngươi nói gì? Có phải muốn tìm ta không?"
"Tiểu thư quả thật có việc muốn tìm Vương gia." Tiểu Đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218306/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.