Vào đêm, mọi người đều đã nghỉ ngơi, chỉ có binh lính tuần tra qua lại, đề phòng kẻ địch tập kích bất ngờ.
Khoảng giờ Dần (3-5 giờ sáng),Tịch Vũ Đồng đang giả ngủ trong lều đột nhiên thấy bóng người lặng lẽ lướt qua trên nóc lều, đợi bóng người đi hết mới quay sang nhìn người bên cạnh.
Chắc là bị binh lính tuần tra phát hiện, không lâu sau liền có người hô hoán "Có địch tập kích", thậm chí truyền đến tiếng binh khí va chạm, rõ ràng là đã giao chiến.
Phượng Vũ Dịch lắc đầu, ra hiệu nàng ở yên, sau đó vén chăn lên, "Ta đi một lát rồi về."
Tịch Vũ Đồng nghĩ mình chỉ biết chút khinh công mèo cào, đi theo cũng chỉ làm vướng chân, chỉ đành kìm nén ý muốn đi theo, "Ngươi cẩn thận đấy."
Phượng Vũ Dịch gật đầu, hôn lên giữa trán nàng một cái, đứng dậy lấy thanh kiếm treo bên cạnh, dặn dò Tiểu Hòa chăm sóc nàng cho tốt, rồi vén lều đi ra ngoài không quay đầu lại.
Đúng như Doãn Thừa Quân đã nói, mỗi đêm đến tập kích không nhiều, chỉ khoảng bảy tám người.
Hơn nữa võ nghệ đều không tồi, bị nhiều binh lính bao vây vẫn ung dung, không hề có dấu hiệu thất bại. Có lẽ thấy người kéo đến nhiều hơn, những kẻ đó có ý rút lui, bắt đầu rút về theo đường cũ, vừa đánh vừa lùi.
Phượng Vũ Dịch không ra tay, chỉ âm thầm đi theo, ẩn mình trong đám binh lính, theo chân những kẻ tập kích ra đến ngoài quân doanh.
Màn đêm đã khuya, nàng nhìn không rõ ràng, cộng thêm những kẻ này đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218303/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.