"Nếu không phải nàng chưa cập kê, thì đã..." Nói rồi, bàn tay đặt dưới chăn lại x** n*n một hồi, bên tai nàng lập tức vang lên một tiếng rên khẽ. --- Phượng Vũ Dịch ôm người với khí thế hùng hổ hạ xuống trong Vương phủ. Quản gia vừa hay đang xử lý công việc trong phủ, nghe người hầu bẩm báo liền vội vàng đi ra, vừa vặn gặp Vương gia nhà mình: "Vương gia?" "Ừm." Phượng Vũ Dịch đáp một tiếng, sau đó lại vận dụng khinh công lướt qua bên cạnh đối phương, để lại một tàn ảnh. Quản gia đang chuẩn bị đuổi theo hỏi, lại thấy Lão đại phu đi theo phía sau, vội vàng dừng lại: "Tín tiên sinh." "Vương gia muốn nói chuyện riêng với Vũ Đồng một lát, ngươi không cần lo lắng." Lão đại phu nháy mắt một cái không nghiêm túc, "Vương gia đổ bình giấm rồi, các ngươi nếu không muốn chịu tội thì đừng xông vào trong." Quản gia mới vỡ lẽ, gật đầu, lập tức gọi các nha hoàn quét tước trong sân cùng hộ vệ rời đi. Phượng Vũ Dịch vào trong nhà liền vứt hai cái nón kia đi, mặt lạnh ôm người vào phòng mình, sau đó đặt lên giường mình. Tuy tức giận, nhưng cũng không nỡ làm đau đối phương, động tác đặt xuống cực kỳ nhẹ nhàng. Tuy nhiên khác với động tác ôn nhu, giọng nói lại mang theo vẻ lãnh đạm và tức giận: "Bây giờ, nàng có thể nói rồi." "Nói cái gì?" Tịch Vũ Đồng cười một tiếng, sau đó làm mặt lạnh, "Vương gia không nên giải thích vì sao mình lại xuất hiện ở Phượng Hoàng tửu lâu? Vì sao lại trùng hợp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218273/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.