Đến giờ Ngọ, đoàn xe vừa đi qua một ngọn núi lớn, chỉ có thể dừng lại nghỉ ngơi.
Binh sĩ được huấn luyện có tổ chức, phân công hợp lý, việc sinh hoạt, săn bắn vân vân hoàn toàn không cần sắp xếp, chỉ cần một lệnh ban xuống là được.
Tịch Vũ Đồng trước đây khi tới Hoa Phù đã từng trải nghiệm cuộc sống như thế này hai ngày, nên cũng không thấy xa lạ.
Sau khi xuống xe ngựa, nàng nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Phượng Vũ Dịch, liền quay sang người đánh xe: "Vương gia đâu?"
Người đánh xe nghĩ ngợi một chút, đáp: "Bẩm Tịch cô nương, hình như từ sau khi rời đi trước đó, Vương gia chưa quay về."
Tịch Vũ Đồng nhất thời nhíu mày.
Tiểu Đào nghe xong, có chút lo lắng nhìn nàng: "Tiểu thư, Vương gia chưa hoàn toàn khỏi bệnh, một mình cưỡi ngựa sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Lời nàng vừa nói ra, Tịch Vũ Đồng càng thêm lo lắng, Tiểu Hòa bên cạnh thấy tình hình không ổn liền một tay bịt miệng Tiểu Đào lại, nhéo eo đối phương một cái, nhỏ giọng dặn dò: "Cái miệng quạ đen của ngươi có thể bớt nói lại một chút không?"
Tịch Vũ Đồng xua tay: "Lòng ta cứ thấy không yên, vẫn nên đi tìm nàng một chút thì hơn."
Tiểu Hòa lập tức không màng đến Tiểu Đào nữa, buông người ra rồi bước theo Tịch Vũ Đồng, vừa đi vừa khuyên: "Tiểu thư, Vương gia võ công cao cường, sẽ không có vấn đề gì đâu. Hơn nữa, người lại không biết cưỡi ngựa, thật sự muốn tìm người thì cứ để binh sĩ đi tìm là được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218270/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.