Tịch Vũ Đồng tưởng mình hôn mê, nhưng thực ra không phải, nàng phát hiện mình đến một nơi rất kỳ lạ.
Tầm mắt chạm đến đều là màu vàng óng, đặc biệt khi ngồi còn cảm thấy không thoải mái.
Nàng muốn đứng dậy quan sát xung quanh xem đây là đâu, nhưng phát hiện mình không thể cử động.
Nàng nhớ mình cùng Phượng Vũ Dịch dùng Tình nhân cổ, sao lại xuất hiện ở nơi này?
Một lúc sau, nàng thấy Lý Đức bước vào. Chỉ là nàng không hiểu vì sao Lý Đức lại già nua đến vậy, trông lại giống như...
Giống như dáng vẻ ở kiếp trước.
Chưa đợi nàng nghĩ ra lý do, nghe thấy Lý Đức lên tiếng: "Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương cầu kiến."
Bệ hạ?
Hoàng hậu nương nương?
Nàng theo bản năng nín thở, muốn nhìn xung quanh, nhưng thất bại lần nữa, chỉ có thể nghe thấy một giọng nói vang lên từ xung quanh.
"Nàng... tinh thần có tốt không?"
Đây là giọng của Phượng Vũ Dịch.
Tịch Vũ Đồng nhận ra giọng nói ngay lập tức ngây người, môi khẽ run, cuối cùng hiểu ra mình đang ở trong cơ thể Phượng Vũ Dịch.
Còn về việc tại sao lại xuất hiện cảnh tượng Phượng Vũ Dịch lên ngôi sau này, nàng không hiểu được, càng hoảng loạn không kịp nghĩ đến.
Vì nàng nhận ra đây là Ngự Thư phòng, càng nhớ lại một chuyện.
Ngự Thư phòng là nơi Hoàng đế xử lý chính sự và tiếp kiến đại thần, sau khi nàng làm Hoàng hậu bình thường không bao giờ bước vào Ngự Thư phòng, nhiều nhất là dặn dò cung nữ gửi một ít canh thuốc đến bồi bổ cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218267/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.