Ngày thường Tịch Vũ Đồng ngủ rất ngon, một đêm không mộng đến sáng là chuyện thường.
Chỉ là hôm nay không hiểu sao, nàng luôn mơ thấy mình biến thành một đám rơm rạ, sau đó bị một người khổng lồ mang hình dáng Phượng Vũ Dịch giẫm lên, nếu không thì cũng là đè lên.
Sau khi người khổng lồ đó nằm xuống, Tịch Vũ Đồng cuối cùng giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra.
"Hù—"
Nàng thở hổn hển hồi tưởng lại tình huống trong mơ, đưa tay lau mồ hôi trên trán, mới phát hiện mình trong thời tiết mát mẻ này lại đổ một thân mồ hôi nóng.
Nàng lau xong mồ hôi, lúc này mới cảm thấy hơi khó thở, cúi đầu nhìn, một cánh tay trắng nõn thon dài đang đè lên cổ nàng.
Nhìn theo cánh tay, thấy người đang nhắm mắt ngủ say, qua hơi thở đều đặn có thể thấy đối phương ngủ rất ngon, hoàn toàn không bị nàng giật mình làm phiền.
Nàng gỡ bàn tay gây tội này xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt tái nhợt kia hồi tưởng.
Nàng nhớ rõ tối qua mình rõ ràng là nằm sấp trên bàn ngủ, sao lại ngủ trên giường rồi?
Nếu là nàng mơ mơ màng màng ngủ gật, cũng không đến nỗi ngủ ở phía trong, lẽ ra nên ngủ ở phía ngoài mới đúng.
Hay là lúc Phượng Vũ Dịch tỉnh lại bế nàng lên giường?
Nếu Phượng Vũ Dịch tỉnh, nàng nhất định sẽ cảm thấy xấu hổ, thậm chí phải oán trách vài câu. Nhưng giờ đối phương lại vì trúng cổ mà ngủ say, vấn đề của nàng cũng không có cách nào được giải đáp, càng không thể vì thế mà có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-nguoi-khien-nguoi-hu-hong/5218263/chuong-46-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.