Tô Dương bê một đĩa bánh ngọt lên phòng của Quân. Cậu đang tập trung vào cuốn sách luật yêu thích của mình. Nghe tiếng bước chân, Quân ngẩng lên thấy Tô Dương đang bước vào.
- Bánh ngọt hả chị.
- Thính thế. Chị đặc biệt làm cho em đấy.
Cái món bánh ngọt chỉ có Quân dám ăn của Tô Dương. Cậu nhớ lần trước Tô Dương thử tập làm bánh. Ai ăn vào cũng nhăn mặt không dám ăn tiếp, chỉ có mỗi Quân vẫn tận lực ăn từ đầu tới cuối không dám chê một lời nào. Tô Dương lúc đó nhìn cậu ăn tưởng ngon, cô liền mới ăn thử. Ôi! Cái cảm giác ngọt không ngọt, mặn không mặn, lại thêm chút cay cay không thể diễn tả nổi. Bánh lại cứng, cháy sống không đều. Ai nấy phải nhịn cười. Bố cô chỉ nói.
- Bàn tay con gái chỉ cần làm đẹp thôi. Việc bếp núc đã có người khác lo.
Nhưng Quân vẫn ăn ngon lành. Tô Dương hỏi cậu thích ăn lắm sao. Thay vì nói” Tất cả những thứ chị làm em đều thích” cậu lại nói.
- Ngon lắm chị. Chắc khẩu vị em khác biệt.
Cả bố mẹ và anh trai đều nghĩ như vậy, nhưng chỉ có mình Quân biết cậu đang nghĩ cái gì.
Lúc này nhìn đĩa bánh của Dương đặc biệt làm riêng cho mình, ánh mắt của Quân lấp lánh. Nụ cười thanh xuân tươi rói trên môi. Anh sẽ tìm mọi cách để cô tự động đến bên mình. Dương đặt đĩa bánh trước mặt cậu, kéo ghế ngồi sang bên cạnh.
- Chị biết em xử lý Phong là vì chị.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sung-chi-tan-xuong/3749082/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.