Hải là một tên to con, điều đó là không thể phủ nhận, cộng thêm khuôn mặt không mấy làm đẹp đẽ, thậm chí là có phần dữ dằn với làn da bị mụn bọc gần kín, đen nhẻm, thêm quả đầu đinh nham nhở. Một hình ảnh lý tưởng trong vai trò "trùm trường".
"Tưởng mày trốn luôn rồi chứ?" Hai tiến lên đứng đối diện ba người trước mặt, dùng thái độ cao cao tại thượng hỏi
"Tại sao phải trốn?" Tôi bình tĩnh ngước đầu đối diện với khuôn mặt dữ dằn trước mặt, bình tĩnh hỏi lại
Đây chính là kẻ mà tôi sợ, sợ đến mức nằm ngủ cũng bị giật mình tỉnh lại. Nhưng đó là mấy tháng về trước. Bây giờ, khi đứng đối diện tên Hải, những hình ảnh khác lại nhanh chóng hiện ra bên cạnh, mờ ảo cho một phép so sánh.
Hình ảnh những tên bác sĩ có thể bình tĩnh đưa dòng điện cao thế vào người khác, hình ảnh những tên lính với súng thật dao thật, hình ảnh tên thuộc hạ bậm trợn đang tóm lấy nhóc Lục Tuấn mà đánh đập không thương tiếc, hình ảnh mẹ Lục Tuấn chết trong đau đớn, hình ảnh bọn quái vật kinh tởm hôi thối. Những hình ảnh lần lượt thay thế nhau mà xuất hiện bên cạnh tên Hải.
Tại sao phải sợ, khi mà bản thân đã vô số lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, vô số lần hứng chịu những thống khổ, những cơn đau đến mức chỉ muốn đập đầu chết. So với những điều đó thì với một tên to con, chỉ biết khoe ra nắm nấm như tên Hải này có gì phải sợ chứ. Thằng Vũ này không còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002653/chuong-37.html