Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên đường phố được trải nhựa, xung quanh là những xe cộ đủ hình đủ dạng khác nhau. Từ những chiếc xe 4 chổ, 16 chổ bình thường cho đến những loại xe dùng sức kéo của động vật như ngựa, lạc đà. Không đông đúc kiểu người đầy đường hay hiện đại như những thành phố khác. Nhưng dòng người qua lại, xe cộ di chuyển, những bảng quảng cáo treo hai bên con đường. Hàng quán tấp nập, có cả người bán hàng rong nữa, những điều này vẫn nói lên sự phồn vinh của thành phố này so với phần còn lại của bên ngoài những bức tường cao lớn kia.
Sự ồn ào náo nhiệt che khuất đi cái không khí yên tĩnh mà họ trải qua suốt mấy ngày vừa rồi, khiến Trường Vũ và Ngọc Hân có chút không thể thích ứng. Nhất là Trường Vũ, chẳng biết cậu đã mơ biết bao nhiêu đêm về việc vào được một thành phố sầm uất như vầy nữa. Ký ức về khoảng thời gian dưới lòng đất kia cứ như một giấc mơ vậy, một cơn ác mộng tồi tệ của cậu. Điều may mắn duy nhất trong khoảng thời gian đó cậu lại được tiếp xúc cùng anh, được từng bước một khám phá con người có bề ngoài lạnh lùng nguy hiểm nhưng với bản thân cậu lại biết, anh ấm áp và dịu dàng đến dường nào, là điểm tựa khiến cậu không phát điên trong cái nhà tù đó.
Nghĩ đến anh lại khiến tim cậu như thắt lại, chẳng biết hai người đó ra sao sau trấn chiến kia rồi. Có khi nào cả hai người đều đã...nghĩ đến tình cảnh xấu nhất có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002640/chuong-25.html