NHÀ ĂN KHÁCH SẠN
"Vậy giờ thống nhất như vầy nhé, chúng ta sẻ đưa bấy bi này về với gia đình cậu ta. Sau đó đi đón em trai cậu, rồi tiếp tục kiếm chổ để phục hồi lại cho EXP 3, tôi tin là dù trong hình dạng gì thì em ấy vẫn sống sót" EXP 2 huyên thuyên khi tay đang bận cắt nhỏ miếng thịt bò nướng tiêu ngon lành trên dĩa.
Mặc dù bị giam cầm suốt từng ấy thời gian, nhưng phải khen ngợi tổ chức này ở chổ là chưa từng bạc đãi tôi chuyện sinh hoạt. Ăn uống ngon lành và đủ chất, phòng ngủ cũng khá tiện nghi với nệm cùng mọi thứ. Không đến mức ăn uống kham khổ hay sống trong những căn phòng trơ trọi đen hôi trong máy nhà tù tôi thường thấy trong phim.
Nhưng dù sao giam cầm cũng là giam cầm, việc vừa ăn vừa lựa chọn nơi chốn đi đến vẫn tốt hơn việc ăn cho no để lấy sức mà chịu đựng mớ thí nghiệm mất nhân tính của tụi nhà khoa học điên kia.
"Đừng gọi tôi như vậy, tôi 16 rồi đó" Tôi kháng cự, ai lại dùng từ đó cho một người đàn ông như tôi chứ.
"Nhắm phát triển hết chưa mà ý kiến ở đây hả, tôi nghi chổ nào đó của cậu chỉ mới nhú ấy chứ" EXP 2 liếc nhìn hướng xuống dưới chân tôi ám chỉ
"Anh nhìn đi đâu vậy hả?" Tôi thừa biết anh ta đang ám chỉ điều gì, thiệt đáng giận mà
"Nhà cậu ở đâu?" EXP 1 hỏi
"Thành phố A" Tôi dẹp cái chuyện tào lao với tên EXP 2 không đàng hoàng này, quay sang trả lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002634/chuong-19.html