"Nè nè, sao anh nói đưa tôi ra khỏi đây ? Lối này là đi xuống mà ?" Tôi cố gắng chạy theo người con trai tóc trắng tinh đang thong thả đi dọc theo hành lang xuống từng tầng mà không rõ mục đích của anh ta là gì.
Hiện tôi cùng chàng trai EXP 2 xa lạ này đang lò mò đi xuống tầng ngầm 6, là tầng dùng để thực hiện các thí nghiệm. Cũng có xuất hiện lực lượng tự vệ nhưng hầu như chẳng có chút tác dụng nào với người trước mặt này. Súng đạn là vô nghĩa với làn da cứng như băng của anh, còn với những vũ khí có sức công phá mạnh hơn thì tụi lính lại không dám sử dụng ở nơi sâu hàng trăm mét dưới lòng đất như vầy.
"Vẫn chưa xong việc nên chưa đi được, việc cứu nhóc ra khỏi đây hay không còn tùy vào biểu hiện tiếp theo của nhóc đó.!" EXP 2 quay qua nhìn tôi nói
"Biểu hiện gì..." Tôi đang tính hỏi rõ hơn thì...
"Đứng lại..." Một nhóm lính gồm 4 người cầm súng từ đằng sau đuổi theo chúng tôi hét lớn.
Mặc dù tôi cũng hiểu là nhiệm vụ của họ nhưng có cần thiết phải la lên trước khi động thủ như vậy không. Chẳng khác nào báo cho kẻ địch biết "tao chuẩn bị bắn mày đó".
Vèo...vèo...
"A...a...." Quả nhiên, ngay sau tiếng hét đó là những mũi băng nhọn bằng băng được phóng ngay lập tức về 4 người lính vừa đến, nhắm chuẩn xác vào đùi cùng tay khiến họ phải khụy xuống và mất khả năng cầm súng bắn chúng tôi.
"Nhanh lên nào, chúng ta không có cả ngày đâu!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/suc-manh-sieu-nhien/1002629/chuong-14.html