Một tuần sau đó cả nhà đang dùng bữa sáng thì thấy thư kí của Phó Lâm đi vào, Phó Lâm cũng dừng bữa ăn vội đi ra ngoài khách. Thư kí đưa cho ông xem tập tài liệu gì đó, ông xem xong sắc mặt có vẻ như không tin vào việc này là sự thật, ông khẽ nhìn vào trong phòng ăn hay nói chính xác hơn là nhìn nó. Một lát sau Phó Lâm bình thản vào lại phòng ăn.
- Tử An...con được Triệu gia nhận nuôi sao? - Phó Lâm như dò hỏi nó. Nó cũng cảm nhận được gì đó từ người đàn ông trước mặt.
- Vâng..// Vậy trước khi con được nhận nuôi thì con đã ở đâu, ba mẹ con là ai...- Phó Lâm như muốn biết được sự thật người trước mắt ông có đúng là người mà ông cần tìm hay không??
- Không ạ...bác Thuỵ nói với con là ba Triệu gặp con vào một ngày mưa bão.................
- An, em làm sao vậy...?? - hắn lo lắng khi thấy nó nói được một nữa vội ôm lấy đầu...
- Không hiểu sao mỗi khi em cố nhớ lại đầu cảm thấy thật đau...-
Hắn đưa nó đến bệnh viện kiểm tra, một thân váy trắng dài hơn gối, giày bệt, mái tóc búi thấp phía sau, nó được hắn dìu vào bệnh viện. Trong lúc nó đang kiểm tra thì hắn có điện thoại và bảo có việc gấp nhưng hắn chần chừ vì nếu rời khỏi sẽ bỏ nó một mình, nó bảo hắn về công ty và nó có thể tự về được.
"Cậu chủ đã rời khỏi bệnh viện rồi ạ...chỉ còn lại cô chủ đang kiểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-tra-thu-cua-co-gai-vo-cam-the-revenge-of-emotionless-girl/2095805/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.