Hôm nay là ngày nó xuất viện. Đáng lẽ ra nó phải ở lại bệnh viện theo dõi, nhưng nó năn nỉ hắn và muốn về nhà, vì nó không thích mùi thuốc ở bệnh viện. Và hiện tại nó đã được về nhà, hắn cũng theo chăm nó, khiến nó không thể có thời gian riêng tư. Hắn mang khay thức ăn lên cho nó, nhưng nó nhìn thấy thì chẳng muốn ăn, vì thành phần thuốc mê vẫn còn trong người nên sinh ra cảm giác chán ăn, không muốn ăn.
- An...đến giờ ăn trưa rồi...- giọng hắn nhẹ nhàng như cưng chiều.
- Việc ở công ty...sao anh không đi làm. - nó hỏi hắn, giọng nói nó rất nhẹ, bởi nó rất mệt.
- Anh không nỡ bỏ em ở nhà 1 mình....vả lại anh cũng không muốn xa em...- hắn nắm lấy tay nó và nói những lời ngọt ngào, khiến nó cảm thấy hạnh phúc, nhưng nó cố kìm lại.
- Ở nhà còn có cô Hạ...anh định để 1 mình ba giải quyết công việc ở công ty sao? Em sẽ nghĩ ngơi vài ngày đến khi em khỏe lại, em sẽ đến công ty giúp anh và ba...- nó nói ra, khiến hắn lo lắng.
- Thôi được...nhưng em phải ráng ăn hết đã, anh mới an tâm đi làm...- nó cố gắng ăn hết thức ăn trên khay, thực chất nó ráng nuốt hết chứ không cảm nhận được mùi vị gì cả. Hắn đỡ nó nằm xuống giường, đắp chăn cho nó rồi hôn lên trán nó, sau đó tạm biệt và rời đi.
Sau khi cửa phòng đóng lại, nó ngồi dậy, xuống giường, lấy chiếc áo khoác len mặc vào và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-tra-thu-cua-co-gai-vo-cam-the-revenge-of-emotionless-girl/2095788/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.