Nó về đến nhà đã hơn 21 giờ, nhưng vẫn thấy hắn đang trong phòng khách xem tivi và có lẽ như đang đợi nó về.
- An...sao em về muộn thế? - hắn thấy nó có vẻ mệt mỏi.
- Em về lại nhà lấy ít đồ...sao giờ này anh còn chưa ngủ...-
- Anh đợi em về...chắc em chưa ăn gì, chúng ta vào trong khuya đi...- nó cũng không nói gì, gật đầu và theo sau hắn. Cả hai cùng nhau ăn khuya, thức ăn không có gì để nói, nhìn rất ngon từ cách trang trí đến chất lượng. Ba hắn đã về phòng nghĩ từ lúc nào. Nhìn những món ngon trước mắt, nhưng nó không muốn ăn, rất nhạt. Sau đó đứng lên về phòng trước. Hắn cũng không nói gì, chỉ lo lắng cho nó. Nhìn nó rất mệt mỏi, hắn tranh thủ dọn dẹp sau đó cũng về phòng.
Nó về phòng, định vào phòng tắm, nhưng điện thoại lại báo có tin nhắn, nó mở lên xem nhưng sau đó lại xóa ngay lập tức và cũng không trả lời. Là Aran gửi cho nó, nội dung tin nhắn là muốn hỏi nó có phải là nó cứu Cent không? Mà không, không phải hỏi mà là chắc chắn là nó.
.......................................................................................................
Quay lại với Cent, vết thương của anh không có gì nghiêm trọng, chỉ có điều sức khỏe yếu do không được ăn uống mấy ngày nay nên kiệt sức. Aran nhận được điện thoại từ bệnh viện cũng cùng Jiro đến ngay trong đêm. Aran vào phòng bệnh thăm anh mình, Jiro thì trao đổi về tình hình hiện giờ của Cent.
- Anh hai...anh tỉnh rồi...có phải Phó Lâm bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-tra-thu-cua-co-gai-vo-cam-the-revenge-of-emotionless-girl/2095783/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.