Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đây đã qua kì thi kiểm tra chất lượng. Phải nói, thời gian vừa qua nó cực kì khổ sở khi vừa đi làm vừa phải đến trường học, chịu sự sỉ vả mỉa mai của các học sinh khác. Nó luôn bị mọi người xa lắm k một ai quý mến. Nó cũng yêu âm nhạc, và thường đến phòng nhạc một mình, thậm chí là lén vào phòng nhạc. Ẩn mình trong ánh sáng yếu ớt có trong phòng, một bóng dáng người con gái lặng lẽ, lặng lẽ kéo một bản nhạc buồn bằng cây vĩ cầm đã cũ kĩ nhưng âm thanh vẫn còn rất êm tai. Nó đứng đó, tay kéo đàn nhưng đôi mắt nhắm chặt cảm nhận từng nốt nhạc, từng hình ảnh đau đớn, gia đình, anh, ba nuôi, tất cả....tất cả dần tan biến thành màn khói ảo. "Tách" một giọt nước trong suốt chợt rơi xuống làm tiếng đàn chệch đi, nó quay đi, vội đặt lại cây violin chỗ cũ và mang balo rời đi. Mike đã đứng đó, đã chứng kiến tất cả? Thật ra nó cũng rất yêu âm nhạc, Mike, mắt Mike rũ xuống, tại sao? Tại sao khi nhìn vào nó, nó là một người con gái bình thường thậm chí lầm lì và có thể bệnh tự kĩ. Nhưng hình ảnh của nó lúc nãy lại hiện lên. Mike vẫn luôn suy nghĩ, nó là người rất đặc biệt có một cái gì đó đang ẩn sâu, chôn vùi vào trong người nó. Bởi Mike vừa cảm nhận được bản nhạc mà nó vừa kéo, quá đỗi đau buồn. Nó mang một cảm giác buồn bã uất hận......
Trở lại với lớp học ngày hôm nay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-tra-thu-cua-co-gai-vo-cam-the-revenge-of-emotionless-girl/2095750/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.