Nghe được chỉ có ba nghìn kỵ binh, Vương Luân liền yên tâm hơn không ít, lập tức nói: "Vậy thì xử lý luôn cả ba nghìn người này là được rồi."
Con mắt Mục Nhĩ Lục Hợp thả ra một đạo quang mang, hỏi: "Ngươi là người nào?"
Vương Luân nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nói: "Cái này không quan trọng, quan trọng là ta biết rõ, một khi ngươi xử lý xong ba nghìn người kia, như vậy, tại khu vực này, ngươi chính là thủ lĩnh Mông Cổ cực kỳ có uy vọng. Lúc đó, cho dù không đánh lại Liêu quốc, di chuyển lên hướng bắc, ngươi cũng sẽ được những bộ lạc phương bắc kia chiêu đãi như anh hùng."
Mục Nhĩ Lục Hợp bỗng nhiên rút đao ra, gác ở trên cổ Vương Luân, hỏi: "Nói, ngươi là người nào? Là gian tế Tống triều sao? Ta biết rõ người Liêu quốc đang chuẩn bị chiến tranh cùng Tống triều, nếu như ta giao ngươi cho người Liêu, ta nghĩ bọn hắn sẽ không thu thuế của ta."
Vương Luân cười càng sáng lạn hơn, nói: "Ngươi không làm được, ngươi làm không được đâu."
Mục Nhĩ Lục Hợp còn đang kinh ngạc, bỗng nhiên cảm giác cổ tay của mình rất đau xót, không ngờ lại bị Vương Luân gắt gao giữ ở mạch đập, cây đao trên tay kia nhanh chóng bị đối thủ đoạt tới.
Vương Luân thoáng một tý đã thay đổi cánh tay, đồng thời gác đao ở trên cổ của Mục Nhĩ Lục Hợp, nói: "Ngươi không có lựa chọn, hợp tác cùng ta đi.”
“Ngươi đã biết rõ ta là người Tống, ta cứ việc nói thẳng, chúng ta cần có người phản kháng Liêu quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thuong-toi-nguu-pho-ma-gia/1616794/chuong-554.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.