Dương Văn Quảng cười một chút rồi nói: "Mấy lời đấy, hình như là Bàng tổng quản nói."
Trên mặt Tống Kỳ có chút ít xấu hổ, Trần Nguyên nhẹ nhàng liếc liếc nhìn hắn, nói: "Sự thật luôn vô thường, không nên nghĩ một việc không quan hệ đến chúng ta, chúng ta sẽ không đi tham gia, chỉ cần đánh một trận có lợi đối với chúng ta, chúng ta sẽ đi.”
“Từ tình hình trước mắt để xem xét, đánh một trận chiến tranh đã là thế phải làm, Đông Doanh và Triều Tiên là đối tượng tốt nhất để chúng ta luyện tập, còn có, nếu thật sự để cho bọn họ biến thành một quốc gia, Đại Tống lại có thêm một cường địch."
Tống Kỳ không nói gì nữa, Lưu Bình đứng một bên nói thêm vào: "Vấn đề là chúng ta không biết chỗ đó rốt cuộc đang có tình huống nào, cũng không biết ra tay như thế nào, không biết chúng ta sẽ ra tay với ai, cực kỳ bị động."
Trong phòng nhất thời lâm vào trầm mặc, qua thật lâu, Trần Nguyên bỗng nhiên nói: "Kỳ thật cũng không ở ngoài hai loại tình huống, loại thứ nhất, là người Triều Tiên thắng, như vậy, chúng ta phải đánh Triều Tiên.”
“Loại thứ hai là người Đông Doanh đánh thắng, chúng ta phải đi trợ giúp Triều Tiên, bất kể là cuối cùng xảy ra như thế nào, chúng ta đều phải đi Triều Tiên."
Lưu Bình nghe xong liền gật đầu, nói: "Xác thực như thế, nếu như động thủ với Triều Tiên, chúng ta cần một cái địa điểm để lên đất liền, hơn nữa còn phải là một cái căn cứ kiên cố mới được. Năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thuong-toi-nguu-pho-ma-gia/1616784/chuong-544.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.