Nhưng quần áo trên người đối phương đã nói rõ ràng cho hắn biết, những người này chính là quân Tống.
Giao Vĩnh Cát thúc ngựa chạy tới, hỏi: "Xin hỏi, phía trước là huynh đệ châu phủ nào? Bổn tướng Sơn Đông tuần kiểm Giao Vĩnh Cát."
Dương Văn Quảng nhỏ giọng nói: "Vương đại ca, lần này ngươi chơi lớn rồi, trước tiên ném đao đi đã, Trần đại ca sẽ hết sức nói đỡ giúp ngươi."
Vương Luân cũng biết mình không còn một chút cơ hội nào, nếu Dương Văn Quảng tới hơi chút chậm một chút, hiện tại bọn hắn đã biến thành con nhím, hắn thở dài một tiếng, ném trường đao trong tay xuống đất, bọn người Lí Thiết Thương cũng ném binh khí của mình đi.
Lúc này Dương Văn Quảng mới thở một hơi, quay đầu nói với Giao Vĩnh Cát : "Thì ra là Giao tướng quân, tại hạ Đại Tống hộ quân hậu Dương Văn Quảng, hữu lễ."
Giao Vĩnh Cát nghe xong liền sững sờ, Dương Văn Quảng, Dương gia Tiểu Hầu gia, hắn tự nhiên là biết, chỉ là, Tiểu Hầu gia này làm sao lại hiện ra ở địa phương này đây?
Trong lòng Giao Vĩnh Cát rất nghi ngờ, nhưng hắn không hỏi, Dương Văn Quảng bắt được Vương Luân, đây là đoạt công của bọn hắn, điểm này, hắn cũng không hỏi, bởi vì hắn biết rõ, Dương gia không phải người mình có thể chọc được, có lẽ là giao cho Văn Bác Ngạn sau lưng đến xử lý thì tốt hơn.
Hắn lập tức nói: "Ta trở về sẽ hướng đại nhân chúng ta bẩm báo một tiếng, kính xin Tiểu Hầu gia đợi một lát, đừng làm cho mạt tướng khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thuong-toi-nguu-pho-ma-gia/1616730/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.