Lấy tốc độ nhanh như chớp lao vào tiệm trang phục, Trần Mặc trước mắt bao người xông thẳng tới phòng thay đồ. Nhìn bộ dạng hung dữ của hắn, mấy cô gái đang thử đồ bên trong đó không hẹn mà cùng hét ầm lên.
Vị cửa hàng trưởng kia cũng đã ngây người, lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng kéo cánh tay Trần Mặc nói:
- Tiên sinh! Tiên sinh! Xin ngài bình tĩnh, có chuyện gì chúng ta có thể…
- Bạn của tôi đang ở buồng thử đồ nào?
Không để ý đến hắn khuyên can, Trần Mặc trực tiếp nắm cổ áo của hắn, quát lớn.
Bị Trần Mặc làm cho sợ hãi, vị này cơ hồ là bản năng chỉ chỉ bên trái. Không đợi hắn nói nhảm thêm, Trần Mặc sớm vọt tới, trực tiếp bay lên một cước đá tung cánh cửa gỗ.
Chỉ nghe rầm một cái, cánh cửa bị đá long ra. Vị cửa hàng trưởng kia trong lòng không ngừng kêu khổ, vội vàng chạy tới khuyên bảo nói:
- Tiên sinh! Ngài không nên xúc động như vậy, sẽ làm vị tiểu thư kia sợ hãi đó… Hả!
Trong chớp mắt, vị này đã không còn tâm trí tiếp tục khuyên can, há to miệng như chứng kiến một chuyện khó tin nhất thế giới.
Buồng thử đồ trước mắt hắn lại trống không… Không, nghiêm khắc mà nói, ít nhất trên mặt đất có một hố sâu thật to, tối om sâu tít xuống, cũng không biết thông tới nơi nào.
- Làm sao có thể? Tôi buổi sáng vừa mới đã kiểm tra phòng thay quần áo!
Sau phút kinh ngạc, vị này giống như châu chấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-thuong-de-nhat-yeu/2206017/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.