nghe nàng nói 3 người kia cũng lộ vẻ ngạc nhiên nhưng rồi Phúc Uyển lại cười nói
Phúc Uyển: muội muội à.. nếu vậy thì đợi sau khi thoát khỏi đây chúng ta hãy đến nhà ta được không? ta sẽ yêu thương muội sau này đừng quay lại nơi đó nữa
Nhạn Diên: được! ta sẽ cùng tỷ tỷ và bọn họ thoát khỏi nơi này
nhìn căn nhà kho cũ kĩ dơ bẩn duy nhất 1 cánh cửa chính đã bị khóa chặt 4 đứa trẻ sau khi thoát khỏi dây thừng như nắm được tia hy vọng khát khao được tồn tại khiến chúng mạnh mẽ hơn bao giờ, cả 4 đứa nhỏ cùng nhau ngồi nghiên cứu cách cửa bằng gỗ chắn chắn, đây là lối sống của họ sau khi nhìn ngắm tìm đủ mọi cách Giang Diễm bỗng nhiên nhìn thấy phía trên đầu bọn họ là mái ngói bằng lá và vài thanh gỗ dù trần nhà sơ sài nhưng đây là thứ tuyệt vời nhất để cứu sống bọn họ
Giang Diễm: trần nhà kia chúng ta trèo lên nhau được không? như vậy người nhẹ nhất dùng hết sức đẩy đống lá rơm đó tránh mấy thanh gỗ sắc nhọn
Nhạn Diên: a để ta! ta sẽ đẩy ra nhưng mọi người còn sức để nâng ta lên nữa không? chúng ta đều kiệt sức hết rồi * rưng rưng *
giây phút nhìn thấy Nhạn Diên khóc cả 3 ngườu dù khát khô cả họng nhưng vẫn cố gắng an ủi nàng dùng mọi lời lẽ để nàng yên tâm, trong thâm cung bao nhiêu lần gặp phải tình huống sinh tử Nhạn Diên đã tôi luyện cho mình 1 bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-rang-buoc-cua-ai-tinh-tu-kiep-truoc/2848930/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.