Edit: Michellevn
Số lần Chu Lăng tìm anh đã trở nên ít đi, Hướng Nghị cảm giác rõ ràng như vậy. Trước đây chỉ cần côkhông bận rộn, sẽ đến hàng ngày, dù sao thì người vẫn cứ lắc lư trước trước mắt anh, thời gian ở chỗ của anh phỏng chừng còn nhiều hơn ở nhà cô.
Đôi lúc hai người ngủ cùng nhau, rồi đôi lúc Hướng Nghị làm việc còn cô tự mình ngủ, đa phần thời gian trong đó, cô sẽ nằm dưới mái hiên trong chiếc xích đu treo của mình, ăn bánh ngọt tự mình kêu bên ngoài giao tới, hoặc là Hướng Nghị mua chút đồ ăn vặt cho cô, sau đó cô sẽ chơi điện thoại di động và nhìn anh làm việc.
Gần đây thì đến ít hơn, thỉnh thoảng đến một lần, ngủ với anh một giấc, ở trên giường vẫn nhiệt tình quấn lấy anh như trước đây, nhưng về cơ bản thì cứ tỉnh phát là đi, giống y như một ** hết sức chuyên nghiệp.
( Xin phép, edit đến đoạn này muốn phì cười với ** của anh giai Hướng )))
Nghĩ đến từ này Hướng Nghị thấy không thoải mái lắm, anh đã không gặp Chu Lăng đúng một tuần rồi. anh chiếm lấy xích đu của cô, không hề thương tiếc mà đặt mông ngồi lên tấm thảm nhỏ cô rất yêuthích kia, ngón tay kẹp điếu thuốc, chầm chậm rít vào.
Đây không phải là trạng thái anh yêu thích.
Hướng Nghị hút xong nửa bao thuốc, mới chợt nhận ra cảnh trời đã hơi tối. anh đứng lên, giống như mỗi ngày trước đây, khóa cửa, về nhà.
Như này không được, anh nghĩ. Lúc đi đến đầu ngõ, rút đi động từ trong túi ra mò mẫm nửa ngày, mở danh bạ ra, ngập ngừng hồi lâu ở cái tên ba dấu ngã, lại đút trở lại.
Bỏ đi, trực tiếp tìm cô đi .
Làm xong cơm chiều cho bà nội, trời đã hoàn toàn tối đen, Hướng Nghị mặc áo khoác chuẩn bị ra cửa, bà cụ đưa một một cái túi cho anh:" Cầm cho vợ cháu đi, là áo len ta tìm dì Lưu dưới lầu đan đấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-quyen-ru-nam-tinh/1989859/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.