Sự phấn khích chợt biến mất, cô Marceline đanh mắt lại.
Eve khéo léo nhìn sang hướng khác vì nếu cô rời đi thì sẽ dễ bị chú ý hơn là đứng yên ở đây.
Vẻ mặt của Marceline không thay đổi. Cô ta nói:
"Anh trai, nếu là của anh, em sẽ nhận. Dù sao thì cái quan trọng là ý nghĩa của nó. Người ta nói xương rồng có tính độc lập và kiên cường."
"Tôi mừng vì em cũng nghĩ như vậy, Marcie. Xương rồng có thể đại diện cho em đấy. Gai góc và khá là.." Anh dừng lại như thể đang cố gắng tìm một từ phù hợp, còn mắt của Marceline chuyển sang màu đỏ sẫm. "Em gái à, giúp tôi đi chứ?"
Marceline nghiến răng đáp:
"Một cô em giàu lòng nhân ái?"
"Khiếu hài hước của em tiến bộ rồi, tốt quá. Cây xương rồng là món quà từ tận đáy lòng tôi dành cho em." Vincent cười rồi nói.
"Dựa vào cách em hút máu gia sư của chúng ta, để tôi giải thích cho em. Nó khá là ý nghĩa đấy, nhưng khi kết hợp em với những lời em nói vào.." Anh tặc lưỡi. "Nó có vẻ không hợp lắm nhỉ?"
Marceline nhìn anh trai mình chằm chằm rồi gọi quản gia:
"Alfie, cầm lấy. Anh có thể trồng cây này ở khu vườn sau dinh thự. Không phải ngày nào anh trai cũng tặng quà em gái đâu."
Quản gia nhìn qua lại giữa hai anh em rồi trả lời Marceline:
"Cô Marceline, cây xương rồng không thể lớn hơn thế này ạ."
"Tuyệt đúng không, em gái?" Vincent hỏi, nụ cười trên môi nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-quyen-ru-cua-bong-dem/3435600/chuong-77.html