🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau


Ảo cảnh…



Dương Bách Xuyên nghĩ tới từ này đầu tiên.



Đúng lúc này một tiếng cười nhẹ nhàng vang lên: “Ha ha ha… Cửu muội, sao ngươi không nói thẳng cho hắn ta biết, thật ra nếu không thể làm tượng đá của nương nương sống lại, không có thuật khởi tử hồi sinh, thì có thể thông qua việc hiến tế tinh huyết để giúp ngài ấy sống lại chứ?”



“Đúng vậy cửu muội, tỷ muội bọn ta chờ mãi mới được một tên tế phẩm, cũng không thể thả chạy được…”



“Hì hì, còn là một tên khá là đẹp trai nữa, đúng là đáng tiếc…”



“Tóc trắng phiêu dật là kiểu mà ta thích…”



“Ha ha… Tiếc cho tiểu soái ca…”



“Câm miệng hết cho ta…” Một giọng nói trong vắt vang lên.



“Đại tỷ…”



“Đại tỷ…”



Chủ nhân của mấy giọng nói trêu chọc Dương Bách Xuyên lúc trước lập tức trở nên ngoan ngoãn, cung kính gọi một tiếng đại tỷ.



Lúc này Dương Bách Xuyên nhìn thấy rừng hoa đào tự động rẽ sang hai bên, tám nữ tử có dung mạo không thua kém gì Cửu Nhi chợt xuất hiện.



Hơn nữa chín người bọn họ đều mặc quần áo có màu khác nhau, rất rễ phân biệt.



Nữ tử dẫn đầu mặc áo màu tím, mặt không có biểu cảm gì cả, chậm rãi đi đến trước mặt Dương Bách Xuyên, đứng trước tượng đá bạch ngọc.



Giờ phút này toàn thân Dương Bách Xuyên lại chấn động, hắn biết mình xong rồi.



Cũng đã đoán được thân phận của chín nữ tử này.



Đương nhiên chuyện này không quá quan trọng đối với Dương Bách Xuyên, quan trọng là Dương Bách Xuyên đã nghe thấy hai chữ hiến tế.



Giọng nói đầu tiên đã nói rất rõ ràng rằng nếu không có thuật khởi tử hồi sinh giúp cho tượng đá bạch ngọc sống lại, vậy có thể hiến tế tinh huyết để thay thế.



Hiến tế tinh huyết của ai chứ?



Nhìn cái là biết ngay mà, hiển nhiên là dùng tinh huyết của Dương Bách Xuyên hắn rồi.



Trước mắt đột nhiên xuất hiện rừng hoa đào, đại điện biến mất, hoặc cũng có thể là ảo giác, không cần hỏi tất nhiên đây là kiệt tác của mấy nữ tử này rồi.



Dương Bách Xuyên sử dụng Càn Khôn Nhãn nhìn xung quanh một vòng, nhưng nhìn không ra dấu vết ảo giác nào cả.



Đây là điều khiến hắn thấy chấn động nhất.



Dương Bách Xuyên không di chuyển mà nheo mắt lại nhìn chằm chằm nữ tử dẫn đầu.






























“Lão đầu tử, người có nhìn ra được bản thể của các nàng không? Tuy rằng con không nhìn ra được nhưng mà căn cứ vào trạng thái bị mất đuôi của tượng đá hồ ly kia, hơn nữa mấy nữ tử trước mặt lại vừa khéo có chín người, chắc bọn họ là chín cái đuôi của Cửu Vĩ Thiên Yêu phải không?” Dương Bách Xuyên hỏi.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.