🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau
Hiện tại, trong lòng Dương Bách Xuyên có một suy đoán to gan, thần hồn của Lâu Hải Đường đã bị trúng độc, nàng luyện Cửu Chuyển Hóa Thần Đan để giải độc cho bản thân.





Nhìn Lâu Hải Đường, Dương Bách Xuyên nhếch miệng cười rồi nói: “Tiểu tỷ tỷ, tỷ bị bệnh, ta có thuốc giải, chúng ta phải nói chuyện lại rồi.”



Vẫn luôn bị Lâu Hải Đường áp chế, lúc này Dương Bách Xuyên lại cực kỳ vui sướng, cuối cùng cũng có thể phản đòn, đương nhiên hắn chỉ đang thăm dò Lâu Hải Đường xem, có phải thần hồn của nàng ta đã trúng loại độc kia hay không, cần phải xem qua thì mới biết được.





Dương Bách Xuyên vừa dứt lời, trên người Lâu Hải Đường đã bùng lên sát khí, nàng lạnh giọng nói: “Ngươi muốn chết?”

Dương Bách Xuyên có sợ sát ý của Lâu Hải Đường không?



Đương nhiên là sợ, đối mặt với bậc cường giả này, một Phân Thần cảnh nhỏ bé như hắn ra làm gì có sức đánh trả.





Nhưng Dương Bách Xuyên vẫn chỉ nói một câu: Tiểu tỷ tỷ, tỷ bị bệnh, ta có thuốc!



Hắn chỉ muốn cho Lâu Hải Đường biết, hắn có khả năng chữa bệnh, lễ độ với anh đây chút.



Sở dĩ, Dương Bách Xuyên dám to gan như vậy là bởi vì vừa rồi hắn đã nhìn thấy vẻ căng thẳng từ ánh mắt của Lâu Hải Đường, cộng thêm phương thuốc mà nàng đưa ra và ghi chép về Cửu Chuyển Hóa Thần Đan trong truyền thừa mà lão đầu để lại, hắn mới mạnh dạn suy đoán, Nguyên Thần của Lâu Hải Đường trúng độc, vậy nên mới nói toạc ra.



Vừa dứt lời, phản ứng của Lâu Hải Đường đã vượt qua tưởng tượng của hắn, thế nên đối mặt với sát khí của Lâu Hải Đường, mặc dù Dương Bách Xuyên sợ nhưng lại tương đối thản nhiên, nếu như đoán đúng, hắn tin Lâu Hải Đường sẽ không giết mình.



Cho dù không phải bản thân Lâu Hải Đường trúng độc thì cũng là người có liên quan với nàng trúng độc, nếu như hắn đã nói mình có cách chữa bệnh, Dương Bách Xuyên tin Lâu Hải Đường sẽ không giết hắn.



Sát ý đang bao phủ lấy cơ thể hắn, Lâu Hải Đường lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn, giống như là nàng sẽ Dương Bách Xuyên ngay lập tức.



Dương Bách Xuyên nhìn Lâu Hải Đường bằng ánh mắt bình tĩnh mà không hề tránh né, dù sao thì hắn biết ở trong tay Lâu Hải Đường, có trốn cũng vô dụng, sợ hãi thì vẫn thế, chi bằng bình tĩnh đối mặt.



Hai người cứ như vậy mà nhìn nhau, sát ý đang bao phủ trên người Dương Bách Xuyên cũng rút nhanh như thủy triều.



Lưng của Dương Bách Xuyên đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng sau khi nghe Lâu Hải Đường nói thì thở phào nhẹ nhõm, hắn biết mình đã đúng.



“Ngươi nhìn ra được gì rồi?” Lâu Hải Đường hỏi.



“Không nhìn ra được gì cả.” Dương Bách Xuyên thành thật trả lời.



“Không nhìn ra được cái gì mà ngươi dám nói ta bị bệnh, không sợ ta giết chết ngươi sao?” Lâu Hải Đường trầm giọng nói.



Sau khi Dương Bách Xuyên bình tĩnh lại, hắn nhìn Lâu Hải Đường: “Tiểu tỷ tỷ, vừa rồi ta cũng đã nói, ta biết sơ sơ về y thuật, vừa vặn hiểu được công dụng của Cửu Chuyển Hóa Thần Đan, nếu như ta đoán không nhầm thì loại độc mà tỷ trúng phải tên là Băng Phách Thiên Tàm.





























Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.