🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau


Lão chủ sự thầm kêu rên: “Đây mẹ nó là tướng cướp đấy, Thảo Thượng Phi đã hành nghề ở châu Tây Sơn hơn trăm năm, khách phiêu lưu chết trong tay Thảo Thượng Phi nhiều vô số kể, điện Mạo Hiểm đã từng năm lần bảy lượt cử người vây quét Thảo Thượng Phi nhưng đều tổn binh hao tướng, không ngờ Dương Bách Xuyên lại làm được.



“Sao rồi chủ sự đại nhân, ta đã lấy đầu của Thảo Thượng phi về cho ngài, có phải ngài nên thực hiện khế ước rồi không?” Dương Bách Xuyên cười tủm tỉm nói.



“A… Đúng đúng đúng, khế ước, khế ước, ta sẽ xử lý ngay đây.” Ngoài miệng thì lão chủ sự cười ha ha, trong tay lấy ra khế ước đã ký kết với Dương Bách Xuyên, chiếu lướt qua bia khế ước.



Bia khế ước lập tức tỏa sáng rực rỡ, xuất hiện một hàng chữ: Khách phiêu lưu Vô Diện đã hoàn thành khế ước phẩm thượng đẳng, chém giết tướng cướp Thảo Thượng Phi, phần thưởng của nhiệm vụ là một tấm bản đồ châu Tây Sơn.”





Trong phút chốc toàn bộ sảnh Mạo Hiểm nổ tung, từng hồi bàn tán xôn xao lên.



“Khách phiêu lưu Vô Diện? Ai là Vô Diện vậy?”



“Uầy ~ tên Vô Diện này ghê gớm thật đấy, vậy mà còn giết được cả tướng cướp Thảo Thượng Phi ~”







“Ta nghe nói bản thân tướng cướp Thảo Thượng Phi là tu sĩ cảnh giới Xuất Khiếu hậu kỳ, hang ổ của hắn có cả trận pháp vòng xoáy Lưu Sa, nghe đồn cường giả cảnh giới Phân Thần cũng không thể dễ dàng tiến vào vòng xoáy Lưu Sa được đâu, huống hồ mọi người đều biết dưới trướng tướng cướp Thảo Thượng Phi còn có tám trăm tên cướp, kẻ Vô Diện này là thần thánh phương nào đây?”



“Ta nói cho mà nghe, không chừng tu vi của Thảo Thượng Phi đã đến Xuất Khiếu đại viên mãn luôn rồi, một trăm năm trước Thảo Thượng Phi ở cảnh giới Xuất Khiếu hậu kỳ, trong trăm năm qua rất có khả năng gã ta đã đạt đến Xuất Khiếu cảnh đại viên mãn.”



“Chắc chắn rồi, tướng cướp Thảo Thượng Phi này chuyên đánh giết cướp bóc khách phiêu lưu, khách phiêu lưu chết trong tay gã ta không một nghìn thì cũng tám trăm.”



“Đúng vậy, kẻ Vô Diện có thể giết chết tướng cướp Thảo Thượng Phi này không đơn giản, hâm mộ Vô Diện quá, những khách phiêu lưu từng bị Thảo Thượng Phi đánh cướp giết hại đều treo thưởng với Thảo Thượng Phi, trong vòng trăm năm con số tiền thưởng truy nã Thảo Thượng Phi đã lên đến mười vạn linh thạch, kẻ Vô Diện này giàu to rồi ~”



“...”



Từng lời bàn tán lọt vào tai Dương Bách Xuyên, khóe miệng hắn nở nụ cười, cuối khu bản đồ, hiện tại hắn được chủ sự mời ngồi uống trà.



Trong tay lão chủ sự là một cái hộp gấm lớn bằng bàn tay đặt trước mặt Dương Bách Xuyên, ông ta thân thiết nói: “Vô Diện này, đây là bản đồ tỉ mỉ kỹ càng nhất toàn bộ châu Tây Sơn đều nằm hết trong đó, ngươi lấy đi.”



Dương Bách Xuyên cũng không khách sáo, từ trong tay ông ta trực tiếp nhận lấy hộp gấm, khi mở ra thấy một khối ngọc giản cao cấp, thâm nhập linh thức vào nhìn thì quả thực đây là bản đồ toàn bộ châu Tây Sơn, còn kỹ càng tỉ mỉ hơn cả trong tưởng tượng của hắn, hắn nói thầm: “Thương vụ này đáng giá.”



Ngay sau đó, Dương Bách Xuyên nâng chung trà lên hớp một ngụm, cười híp mắt nhìn lão chủ sự nói: “Có phải chủ sự đại nhân còn chưa đưa ta thứ gì không?”



Khóe miệng lão chủ sự giật giật, vội vàng cười nói: “Dạ dạ dạ, dựa theo giải thưởng mà điện Mạo Hiểm treo thưởng thì tướng cướp Thảo Thượng Phi có giá truy nã là mười vạn linh thạch hạ phẩm, khừ đi phí của điện Mạo Hiểm là ba phần ra thì lão hủ còn bảy vạn linh thạch, đây, đây là bảy vạn linh thạch.”



Trong khi nói chuyện lão chủ sự đã vung tay lên đau đớn đặt một cái túi trữ vật trước mặt Dương Bách Xuyên.



Dương Bách Xuyên cười mỉm đưa linh thức vào đảo qua, bên trong quả thực là bảy vạn linh thạch, dù sao đây cũng là niềm vui bất ngờ, sau đó hắn không hề khách khí cất đi.



Nhưng Dương Bách Xuyên vẫn híp mắt nói: “Có phải chủ sự đại nhân đã quên mất một chuyện rồi không?”



Lúc này trong mắt lão chủ sự lóe lên ánh sáng, còn trái tim thì đập bình bịch, tất nhiên ông ta hiểu Dương Bách Xuyên đang nói gì, nhưng bây giờ ông ta có nỗi khổ không thể nói.



Chỉ có thể giả ngu nói: “Không có, bản đồ với linh thạch treo thưởng đã giao hết cho ngươi không thiếu gì cả, ngươi xem qua thử coi số lượng có đúng không, lão hủ có thể bổ sung cho ngươi.”






























Trên trán ông ta toát cả mồ hôi lạnh: “Người huynh đệ Vô Diện này, nói nói… nói thật, ba viên đan chân khí của ngài đã bị lão hủ dùng sạch rồi, xin ngươi giơ cao đánh khẽ, lão hủ nguyên ý trả một vạn năm linh thạch để bồi thường, ngươi thấy sao?”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.