Bão cát bốn phía dần ngưng lại, chiếc lồng chứa Hỏa Đồng Tử đã bị cát bụi che lấp hơn một nửa, Hỏa Đồng Tử nhân lúc hai người không chú ý đã thu nhỏ lại gần bằng hạt giống hoa, nó dùng sức từ thuở cha sinh mẹ đẻ đốt gông cùm đang giam mình, theo nó tính toán, chưa đến nửa ngày trời nó đã có thể mài ra lỗ hổng trên một thanh sắt, nó sẽ lại tự do!Gã từ đâu biến ra đàn Lưu Ly của đệ tử Lạc Thủy Cung, đàn này vốn là thất thải thất huyền (đàn cầm bảy sắc),dây đàn làm bằng sợi tơ đặc biệt ở trên đều bị tháo ra, thành một cây đàn trống. Ngón tay trắng muốt của Mộ Dung Thu khẽ khều tại vị trí vốn là của dây thứ bảy, thân thể đang cầm kiếm của Vũ Văn Hoằng động đậy, ngay lập tức khua kiếm tấn công không chút thương tiếc!
Nó hết sức chuyên chú mài tới mài lui, tập trung toàn bộ tinh thần lên chiếc lồng giam. Một lúc sau, đột nhiên nó phát hiện tiếng đánh nhau xung quanh, tiếng gió, tiếng vang khi đá vụn va vào nền đất đều đã mất hẳn, cả vùng đất tựa như rơi vào yên tĩnh cực độ, bị bao phủ bởi một “trường” vô hình.Hỏa Đồng Tử còn chưa kịp vui vẻ vì được tự do đã bị tay của người kia nhẹ nhàng tóm được.
Lồng sắt bị nâng lên khỏi mặt đất, bị một bàn tay hơi trong suốt đặt vào lòng bàn tay, lập trường hình cầu xung quanh lồng giam liên tục co rút, lúc chạm đến giới hạn mà lồng sắt có thể chịu được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-phu-cua-ta-bien-thanh-bach-tuoc-roi/3513996/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.