Tám tuổi.Vũ Văn Hoằng rời đi rất lâu, bỗng một ngày lại đột nhiên trở về tông môn.Tám tuổi.Ôn phủ tấu đoạn nhạc thê lương, một bà lão mù vẫn luôn miệng lảm nhảm, lưng khom chống gậy trúc đi ngang qua Ôn phủ, vừa lải nhải vừa lắc đầu: “Trên đời này, người tốt sống không thọ…”
Mộ Dung Viên Khuyết chuyển nhập từ Thượng Thanh Tông sang Thu Thủy Kiếm Tông, cải tu kiếm đạo, nhờ vào biến dị kim linh căn trời sinh mà tiến bộ của nhóc có thể nói là thần tốc.Hồi ức vẫn đang tiếp diễn.Trong hồi ức, Chu Vẫn thường xuyên bắt gặp đứa bé tám chín tuổi kia đang ngây người, ánh mắt vô hồn, trên tay cầm vài ngọn cỏ, tựa như đang suy nghĩ gì đó, lại như không nghĩ về bất kì điều gì.
Lần đầu tiên Chu Vẫn nhìn thấy bộ dáng của Vũ Văn Hoằng trong kí ức của người khác, có lẽ bởi vì khi đó Mộ Dung Viên Khuyết còn nhỏ tuổi thế nên Vũ Văn Hoằng trong mắt của đứa trẻ tựa như băng tuyết trên núi, trăng tròn trên đầu cành, nhìn thấy nhưng không với tới.Mộ Dung Viên Khuyết chuyển nhập từ Thượng Thanh Tông sang Thu Thủy Kiếm Tông, cải tu kiếm đạo, nhờ vào biến dị kim linh căn trời sinh mà tiến bộ của nhóc có thể nói là thần tốc.
Đôi mắt của Vũ Văn Hoằng khi đó vẫn là màu sương khói nhạt, cảm giác xa cách khiến cho người khác không dám đến gần. Y nhìn sơ qua đã có thể vạch ra rõ ràng những sơ hở trong kiếm pháp của Mộ Dung Viên Khuyết — đa số các đệ tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-phu-cua-ta-bien-thanh-bach-tuoc-roi/3513993/chuong-17.html