Cả phòng vỗ tay như sấm.
Đương nhiên, ngay khi bóng dáng cao lớn vững vàng bước lên sân khấu, tiếng vỗ tay như vỡ tung, còn có tiếng kinh ngạc reo hò của các cô gái.
Tiếng kinh hô không xuất phát từ miệng Doãn Hạ, mà là từ Tiêu Thanh.
Còn có, tất cả nhân viên đều tung hô reo hò lên thành tiếng.
Doãn Hạ, không kinh hô, bởi vì toàn thân cô đông cứng tại chỗ, trừng lớn hai mắt nhìn người đàn ông kia, người chồng mà cô yêu sâu đậm, giọng nói trầm ấm thông qua micro quanh quẩn cả phòng, chỉ nói vài câu cám ơn đơn giản với mọi người.
Chẳng phải anh nói là ở nhà đánh cờ cùng cha sao?
Đương không xuất hiện ở chỗ này, vị lãnh đạo mới mà truyền thông gần đây đưa tin là anh sao?
Cô không tin vào mắt mình luôn rồi!
Cô mở to mắt hết cỡ để nhìn, sợ thứ nghe thấy chỉ là trùng tên trùng họ, sợ người đàn ông đứng trên bục kia bộ dạng không giống chồng cô. Trước khi sự nghiệp của anh xuất hiện nguy cơ, cô không biết mỗi ngày anh bận rộn cái gì, ngày ngày anh cứ lén lén lúc lúc nói chuyện điện thoại với ai đó, thần thần bí bí dấu cô, hoá ra là như vậy sao?
Tống Dương Phàm, trên bục mặc comple mang giày tây, chiếc áo sơ mi anh mặc cô biết, là lần gần nhất cô cẩn thận lựa chọn, khuy măng-sét ở tay áo cô càng nhớ rõ, đó là lần cô dạo ở Zurich cả ngày mới chọn được món quà này, áo sơ mi khoát lên người anh thật phóng khoáng, khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355537/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.