Buổi tối của ngày hôm sau, sau khi dùng cơm chiều thì Tống Dương Phàm không nói câu nào đã bảo cô lên xe, đi được một đoạn dài cô mới bàng hoàn lên tiếng vì con đường quá lạ lẫm.
"Đi đâu vậy?"
Anh cười.
"Đưa em đi biển!"
Doãn Hạ, có chút sửng sốt.
"Em chỉ tùy tiện nói ra thôi, anh hà tất gì phải coi là thật, đi ngay bây giờ luôn sao?"
"Đúng vậy, thứ em thích cho dù là sao trên trời anh cũng sẽ tìm cách hái xuống cho em!"
Lòng cô như được anh sưởi ấm, vì sao cái gì anh cũng tỉ mỉ mà để ở trong lòng hết vậy? Doãn Hạ lẳng lặng quan sát nét mặt của anh.
Tình yêu của anh, tinh tế đến từng việc nhỏ nhặt nhất, cô thật hổ thẹn không thể sánh bằng!
"Đoạn đường này, thật lạ lẫm với em!"
Tống Dương Phàm, nhấn nút, cửa sổ liền hạ xuống, gió nhẹ tạt vào lưu luyến phản phất trên tóc cô, ánh nắng của thành phố của nhẹ dịu hơn mang đến cảm giác thật dễ chịu.
"Anh đưa em đến cầu Đại Vọng, ở đó cũng có bãi biển. Tuy không lớn, nhưng cảnh ở đó cũng rất đẹp... Đủ để em chiêm ngưỡng hoàng hôn rực rỡ!"
"Vâng!"
Tất ở Trung nhà nhà điều trang trí tết không gian, cảnh trí, thật sự đẹp đến không gì sánh bằng!
Doãn Hạ, lặng lẽ ngắm cảnh của hai bên đường.
Bắc Kinh, đẹp rạng...
Tống Dương Phàm, lái xe từ đường vành đai hai vòng sang đường vành đai ba, lại từ đường vành đai ba chạy đến đường vành đai bốn, cuối cùng dừng dưới gầm cầu Đại Vọng.
Doãn Hạ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355518/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.