"Làm loạn đủ chưa?"
Thấy Tống Dương Phàm đến, Triệu Mẫn Nhi liền tỏ vẻ uất ức hai mắt sớm đã ngấn lệ chạy nhào đến chỗ anh, cô ta diễn cũng rất cũng thật rất giỏi. Một phút trước còn nhe nanh, múa vuốt, một phút sao lại biến thành một chú mèo nhỏ bị bắt nạt.
Doãn Hạ, thở hắt một hơi ánh mắt nhìn về phía anh rất điềm tĩnh. Tình ngay lý gian, cho dù anh có hiểu nhầm cô thì cô cũng đành chịu. Triệu Mẫn Nhi, dí sát cả thân vào người anh bộ ngực đồ sộ đó của cô ta cọ cọ trên cánh tay của người đàn ông, khiến cô cũng chán ghét, giọng cô ta so với kẹo dẻo còn dẻo hơn gấp bội phần.
"Anh Dương Phàm, em đến tìm anh nhưng cô ta trước sau cũng không nói anh đang ở đâu, liền giáng cho em một bạt tay. Anh nói xem, chuyện này anh tính như thể nào đây?"
Gương mặt của người đàn ông vốn đã xám xịt, vì câu nói của nữ nhân càng trở nên tối tăm hơn. Đôi lông mày rậm rạp khẽ cau lại, khiến người khác cảm nhận rõ được sự nguy hiểm.
"Em đến đây làm gì? Ở đây là công ty...không phải chỗ em có thể tùy tiện ra vào để làm loạn."
Ngữ khi từ anh ta thể hiện quá rõ ràng, một bạc tay kia của Doãn Hạ dành cho cô ngay cả anh cũng xem như chưa từng nhìn thấy sao? Nữ nhân hai mắt rối rắm hiện rõ tia lạnh, anh trước sau vẫn một mực che chở Doãn Hạ khiến tâm can cô càng thêm hận không thể xé nát cô ta.
"Em chỉ muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-nhu-tinh-trong-anh/355499/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.