Thẩm lão thái thái nào có thật sự muốn ngắm hoa, bà là đang âm thầm tính thời gian, nếu đoán không sai thì trong vòng một canh giờ sẽ bắt được nội gián trong phủ Trấn Quốc công.
Thẩm lão thái thái đã quản gia mấy chục năm rồi, bà ấy tự nhận bản thân mình hiểu rõ tất cả mọi thứ trong phủ. Lần này Thẩm Chiêu bị người ta vu oan hãm hại đã chứng minh trong phủ còn có người mà bà ấy không nắm rõ. Cần phải bắt được người này để trừng phạt mới có thể giữ gìn được sự bình an trong gia trạch.
“Tổ mẫu, mặt trời càng ngày càng chói chang, nếu không thì để ngũ muội đỡ người về nghỉ tạm đi.”
Thẩm Chiêu biết tổ mẫu ở đây là có dụng ý của mình nhưng mà hắn lo lắng ánh nắng chói chang thế này nhỡ đâu sẽ khiến tổ mẫu bị cảm. Đại thọ sáu mươi tuổi của tổ mẫu vì hắn mà không được trọn vẹn nên hắn rất áy náy mà lại chẳng có biện pháp gì bồi thường cho bà được cả. Chỉ có thể tận tâm tận lực bảo vệ tổ mẫu bình an khỏe mạnh.
Thẩm lão thái thái dựa vào tay vịn không động đậy.
Thẩm Dung Tư dùng quạt ba tiêu quạt cho bà, rồi nàng ấy cúi người xuống khẽ vỗ lên cánh tay của Thẩm lão thái thái. Thẩm lão thái thái chậm rãi mở mắt, bộ dạng như vừa mới tỉnh lại.
“Xem ta nói ngủ là ngủ này, đúng là già rồi không dùng được nữa…”
Thẩm lão thái thái cười ha hả tự gõ lên huyệt Thái Dương của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-muoi-cham-chut-da/3629703/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.