Trong đám người có một bóng lưng mặc y phục màu đen đang yên lặng nhìn chăm chú vào chiếc kiệu nhỏ đã đi xa của Tần Uyển Du, sau đó duỗi tay kéo vành mũ ô sa xuống thấp hơn rồi xoay người đi vào một con ngõ nhỏ.
Mọi người chỉ đang nghị luận, suy đoán về thân phận của vị nữ tử được quan sai khiêng đi, không ai chú ý đến bóng dáng đã đi xa của Triệu Ấu Lăng.
Triệu Ấu Lăng cởi y phục màu đen trên người ra thay bằng một bộ váy màu vàng hoa anh thảo, cùng lúc đó bên tai truyền đến tiếng nha hoàn bẩm báo Thẩm Dung Tư đến.
Thẩm Dung Tư rõ ràng là không ngủ ngon, cho dù có ăn mặc lụa là bay bổng, phấn hồng diễm lệ nhưng vẫn toát lên vẻ mệt mỏi, kiệt sức.
Thẩm Dung Tư tiến vào cửa thấy Triệu Ấu Lăng, hai mắt nàng ấy lập tức sáng ngời lên, khóe môi theo đó nở nụ cười, rồi vội bước nhanh về phía trước giữ chặt Triệu Ấu Lăng.
“Cuối cùng muội đã trở lại, đêm qua ta cực kỳ lo lắng, sợ muội bị những người đó bắt vào hang sói…”
Thẩm Dung Tư nói mà hai mắt cũng rơm rớm theo. Triệu Ấu Lăng vỗ vỗ lên mu bàn tay của Thẩm Dung Tư, bĩu môi ý bảo nàng ấy đừng khóc, rồi ngay sau đó cho nha hoàn ở cửa đi chuẩn bị bữa sáng, nàng hơi đói bụng, rồi nhìn Thẩm Dung Tư chớp chớp mắt.
“Xem ta này, nhất thời vui quá nên quên mất phải kiêng dè người khác.”
Thẩm Dung Tư nhìn về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-muoi-cham-chut-da/3629700/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.