“Quan nhân… Gọi là Mục đại ca vẫn thích hợp hơn.”
Triệu Ấu Lăng cảm thấy mặt nóng bừng, quay đầu đi không dám nhìn cỗ xe ngựa đã đi xa.
“Mục đại ca phải để ta gọi mới đúng, hai người đã thành thân ba ngày rồi, vậy mà muội còn gọi là Mục đại ca, có gì mà phải ngại ngùng chứ!”
Thẩm Dung Tư bĩu môi, ánh mắt vẫn dõi theo xe ngựa của tổ mẫu biến mất nơi góc phố, quay đầu lại thì thấy Triệu Ấu Lăng đã bước vào trong tú phường.
Vân Nương vừa dọn dẹp xong cửa tiệm, chuẩn bị đóng cửa về hậu viện trông con, nghe thấy tiếng rèm cửa vang lên, ngẩng đầu lên nhìn thấy Triệu Ấu Lăng bước vào, nàng sững người một lúc rồi mỉm cười.
Hôm đó Vương thị từ tú phường đi ra đã dẫn Triệu Ấu Lăng đi, Vân Nương đứng trong bóng tối nhìn thấy rõ ràng, lúc ấy nàng còn nghĩ cô nương này chắc là người nơi khác đến, không biết nguy hiểm khi làm việc cho Thẩm Thái phu nhân. Mấy ngày nay thỉnh thoảng nàng ấy còn nhớ đến Triệu Ấu Lăng, không biết nàng ở phủ Trấn Quốc công thế nào rồi, sắp đến ngày sinh thần của Thẩm Thái phu nhân, nhỡ may không thêu ra đồ gì thì sau này đừng hòng ở lại Kinh thành nữa.
Vân Nương ngẩng đầu nhìn Triệu Ấu Lăng ăn mặc sang trọng, lại nhìn thấy Thẩm Dung Tư xuất hiện phía sau nàng, nàng ấy giật mình vội vàng tiến lên hành lễ, nói chuyện cũng đặc biệt cung kính cẩn thận.
“Nơi này của ngươi có hoa văn và vải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-muoi-cham-chut-da/3629695/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.