Đã ăn uống no đủ, không cần phải ăn bám bàn người ta nữa, Triệu Ấu Lăng đứng dậy cười với Thẩm Chiêu: "Ta no rồi."
Rồi nàng đi thẳng xuống lầu, phóng khoáng như một công tử hoa hoa đã quen thuộc con đường này, còn Thẩm công tử lại trông như một kẻ tội nghiệp bị bỏ rơi.
Tiểu mỹ nhân ăn xong một bữa của Thẩm công tử rồi định đi luôn sao? Chắc không dễ thoát thân như vậy đâu.
Từng thực khách đều trợn to mắt chờ một màn kịch hay.
Thẩm Chiêu nhìn bóng lưng Triệu Ấu Lăng nhẹ nhàng bước xuống lầu, nhướng mày. Nếu hắn không đuổi theo thì phụ cái danh công tử phong lưu lăng nhăng mà hắn đã khổ công xây dựng trong bao nhiêu năm nay mất.
Thẩm Chiêu lấy từ túi bên hông ra vài nén bạc vụn ném lên bàn, rồi phóng khoáng rời khỏi tửu lầu dưới ánh mắt của mọi người.
Có mấy thực khách hiếu kỳ lập tức áp mặt vào cửa sổ tửu lầu ngó ra, hy vọng có thể thấy cảnh Thẩm Chiêu tóm được thiếu nữ áo mỏng.
Tiếc thay, dưới những chiếc đèn lồng đỏ treo cao bên ngoài tửu lầu, đâu còn bóng dáng của thiếu nữ áo mỏng, ngay cả bóng người của Thẩm Chiêu cũng không thấy đâu.
Chỉ trong chớp mắt, thiếu nữ đã mất tăm. Thẩm Chiêu đứng ở đầu đường, trong ánh đèn xoa trán cười nhẹ, rồi nhìn quanh một lượt trước khi rời đi.
Đường lớn Thập Lý trong Kinh thành còn nhộn nhịp hơn cả khu vực cổng Bắc. Triệu Ấu Lăng len lỏi giữa đám đông, thấy gì cũng lạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-muoi-cham-chut-da/3629671/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.