Khi Serena thức dậy, mặt trời mùa hè đã mọc cao trên bầu trời, chiếu những tia sáng vàng rực rỡ qua những cánh cửa sổ chỉ buông rèm một phần trong phòng nàng. Cả căn phòng ngập trong màu vàng, nàng nằm đó mắt khép hờ, để những tia nắng đáng yêu thấm vào nhận thức của mình vài phút trước khi những biến cố của đêm qua lại xô về với nàng.
Nàng duỗi thẳng tay qua đầu rồi ngồi dậy. Nàng cảm thấy hoàn toàn khỏe khoắn và tỉnh táo. Ly sữa nóng Eudora mang đến đêm qua đã giúp nàng nhanh chóng đi vào giấc ngủ, xua tan sự lạnh giá khỏi tứ chi giúp nàng ngủ ngon lành mà không hề mộng mị và nàng cũng không gặp một ác mộng nào.
Giờ đây, ánh nắng ấm áp trên khuôn mặt dễ dàng giúp nàng quên đi những khổ đau và nước mắt mà chỉ nhớ rằng nàng đã mưu mẹo hơn Ngài Wrotham. Nhớ lại điều ấy mới thỏa mãn làm sao. Ông ta hẳn phải giận dữ lắm! Serena khẽ cười với chính mình trước khi nàng gọi Eudora.
“Eudora!”
“Cuối cùng cô cũng dậy rồi, Serena.”
Eudora đứng trên ngưỡng cửa, nhăn nhó và khó chịu, nhưng rất thân thuộc đầy yêu thương khiến Serena vội chìa tay ra với bà.
“Phải, tôi dậy rồi, và ôi, Eudora ơi, tôi rất vui lại nhìn thấy bà. Tôi có thể đã không còn được ở đây sáng nay.”
”Vậy tôi có thể hiểu mấy lời bậy bạ của cô đêm qua rồi,” Eudora trả lời; “nhưng trước khi nghe cô kể chuyện gì đã xảy ra, tôi sẽ lấy cho cô một tách chocolate nóng.”
“Tôi thích lắm,” Serena đáp; “và có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-may-rui-cua-trai-tim/1415745/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.