Người khó đối mặt nhất trên cuộc đời này là chủ nợ, nếu có ai còn khó đối mặt hơn chủ nợ, thì đấy là chủ nợ đã từng bị mình từ chối thành hôn.
Hai bữa nay, tuyết lớn lấp đường, chúng ta ở lại một quán trọ nhỏ trong ngôi làng hoang vắng. Chỗ này chỉ bé bằng bàn tay, ngẩng lên không gặp thì cúi đầu gặp thôi. Mỗi khi thấy gương mặt có thể so sánh với mặt mẹ kế của Tinh Trầm, ta lại cảm thấy món nợ trên lưng nặng hơn một chút, thực sự khiến ta rất buồn rầu.
Điều làm ta càng buồn rầu hơn chính là, lần đầu tiên trong đời ta được thấy trận tuyết mênh mang thế này, thực ra lòng ta lấy làm hưng phấn lắm. Ta rất muốn kéo Tinh Trầm ra ngoài rải hoa trên tuyết, còn muốn kéo hắn cùng đi đắp người tuyết ngoài cửa sổ, nhưng ngày nào cũng lúng túng gượng gạo với nhau như thế, quả thực ta chẳng có cách nào mở miệng vòi hắn chơi với mình.
Nhịn hai ngày, cụp mi cụp mắt ra chiều đau đớn các kiểu, thấy hắn không có vẻ gì là định ăn tươi nuốt sống mình, ta dần lấy hết can đảm, muốn thử làm lành với hắn.
Vì thế ta chạy ra nền tuyết, đắp một người tuyết nhỏ, hà một hơi tiên khí, người tuyết miễn cưỡng duỗi được cánh tay tí hin của nó là hết nấc.
Chịu thôi, tiên lực có hạn, chỉ có thể làm ra thứ sứt sẹo này.
Ta chạy về phòng, xé một mẩu giấy nhỏ, vắt hết óc suy nghĩ hồi lâu, viết lên tờ giấy “Sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-huynh-cho-muoi-muon-noi-dan-nhe/2449176/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.