Ăn lẩu tới nửa đêm, Tinh Trầm kể hết mọi chuyện Lục Bạch đã trải qua trong một năm vừa rồi, và cả vấn đề về mẫu hậu hắn cho A Phụ nghe. Về sau, A Phụ cũng không hỏi thêm điều gì nữa.
Bữa cơm này mang lại cho ta rất nhiều cảm xúc, nên ta vô thức uống quá nhiều rượu. Ta cảm tạ sự khoản đãi của sư tổ, đoạn đứng dậy thất tha thất thểu trở về phòng mình. Chỉ một đoạn hành lang ngắn ngủi mà ta đi chân nam đá chân chiêu. Tuyết bay lất phất ngoài phòng, ngọn đèn đón gió chiếu một cái bóng mơ hồ xuống hành lang lả tả tuyết rơi. Ta ngửi thấy mùi hương tươi mát thấu xương trên nền tuyết lạnh. Không biết tại sao mình lại bối rối tới mức không thể năn nỉ Tinh Trầm cùng đắp một con người tuyết to trước cửa sổ với mình, quả thực không cam lòng lắm…
Đột nhiên ta bị ai đó túm lại từ đằng sau, kéo thẳng vào một cánh cửa mà ta vừa đi qua. Ta còn chưa kịp định thần lại thì đã bị người đó thô bạo ấn lên tường. Hương rượu nồng tràn ngập vị khói lửa nhân gian ập tới trước mặt, ngay sau đó ta lại bị kẻ kia giữ gáy lại. Đôi môi nóng rát thô bạo ép xuống. Nụ hôn này điên cuồng không hề có quy luật, như đang trút giận, khiến ta suýt không thở nổi.
Ta lắc đầu thật mạnh giãy giụa tránh né, nhưng lại bị ai kia giữ chặt mặt, bị bắt phải ngẩng đầu lên, nghênh đón sự xâm chiếm bừa bãi mỗi lúc một thêm thô bạo của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-huynh-cho-muoi-muon-noi-dan-nhe/2449172/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.