Từ nhỏ đến lớn nó luôn thích khóc trước mặt tôi, chuyện đó mãi không thay đổi. Hồi trung học được dạy qua bốn tác phẩm văn học danh tiếng nhất của nước nhà, khi đó tôi thường xuyên nghĩ rằng liệu kiếp trước của nó có phải Lâm Đại Ngọc không. Sau khi đã trưởng thành, tôi nghe ông Nhạc nói rằng nó ở nhà không khóc bao giờ thì càng thêm tin chắc.
Nó lên trung học cũng bắt đầu đọc Hồng Lâu Mộng tôi mới giỡn rằng nó là Lâm Đại Ngọc nhỏ. Lúc đó nó tức đỏ mặt nhìn tôi, còn nghiêm túc lật giở sách ra tìm bằng chứng phản bác, hồi lâu sau mới nghẹn ra mấy câu: "Cơ thể em không yếu như vậy" "Tính tình em rất rất tốt" đại loại vậy. Tôi cười bò lăn qua lộn lại trên giường còn nó thì trông không vui vẻ gì rồi lại gần bắt tôi không được cười nữa, bắt không được còn bị tôi đè lại, hai đứa quậy loạn trên giường.
Mọi việc xảy ra trong quá khứ như điềm báo trước cho tương lai.
Tôi còn nhớ sau khi quậy xong nói với nó rằng tôi không phải Giả Bảo Ngọc, mà nghe xong nó khẩn trương vô cùng nắm cổ áo tôi hỏi tại sao. Tôi hí hửng nửa buổi mới trả lời rằng, định mệnh sắp xếp Giả Bảo Ngọc sẽ khiến nó buồn, nhưng tôi thì không.
Tiếc rằng chuyện xảy ra được một lần thì có lần tiếp theo.
Nó biến mất cả buổi tối rồi sáng hôm sau thì trở lại. Tôi ngủ đến mị người mắt cũng lười mở, nghe lời chúc buổi sáng đầy tinh thần của nó làm tôi chẳng nghĩ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020956/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.