Đàn anh thần kinh sau khi tỉnh rượu rồi thì xin lỗi tôi ríu rít, tôi trừng mắt nhìn khiến ảnh chột dạ, một mực nói: "Anh say rượu nói lung tung mà!"
Cái cách ảnh chết cũng không nhận làm tôi bất lực nhưng đây cũng không phải chuyện lớn gì, tôi có thể làm gì anh chứ? Tôi với vẻ khoan hồng rộng lượng mà khoát tay, sau về trường viết tiếp luận văn tốt nghiệp, viết được một nửa thì không muốn làm nữa lôi tiền tích cóp ra kiểm tra.
Trước kia ông Nhạc từng cho tôi một số tiền, tôi không dùng mấy, đem đi góp vào số cổ phần của công ty đàn anh nên kiếm được chút lời, số tiền hiện có cũng đủ để tôi sống một năm.
Nói không muốn đi du học thì không phải, ai lại muốn vuột mất cơ hội trước mắt bao giờ. Nhưng bốn năm trước tôi đã bỏ rơi em trai một lần rồi, nếu thêm một lần nữa thì thằng nhóc sẽ đau lòng chết mất.
Hai ngày sau ông Nhạc gọi cho tôi. Ông già lắm rồi, xương cốt chẳng còn mấy chắc khỏe, thế mà vẫn đi lo việc trong công ty và chăm sóc nuôi dạy cháu trai, mỗi ngày bận tối mày tối mặt, có thể rảnh mà tìm tôi đúng là khó.
Ông hỏi thẳng tôi chuyện đi du học, tôi nói ngắn gọn lại một chút không thêm chuyện khác. Bởi nói nhiều thì sai nhiều. Liên kết giữa tôi và Tiểu Trăn thêm việc ông Nhạc còn hỗ trợ tôi không ít, tôi cũng không tính để quan hệ đôi bên quá xa lạ.
Ông Nhạc cũng không nhắc đến việc giúp đỡ gì, Thật là ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020935/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.