Tôi cũng không rõ giờ bản thân đang nghĩ gì, điện thoại bên tai vang hai tiếng tút tút, không có tiếng người nói nhưng tôi cũng không bỏ tay xuống, như là có thể nghe được giọng của em trai ở đầu dây bên kia.
Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả.
Thẳng đến khi tay cứng và nhức lên, tôi mới hạ xuống.
Giận dỗi với trẻ con làm gì, nuôi nó lâu quá rồi, sao tôi lại không biết. Nhưng có một số việc không phải cứ hiểu là êm đẹp, là có thể giải quyết. Nó không sai, mà tôi cũng chẳng sai.
Mười phút sau tàu dừng lại, hành khách cũng lũ lượt xách hành lý xuống. Tôi day giữa mày lại xoa bụng, rồi gọi lại cho thằng nhóc.
Vừa gọi được thì nghe tiếng khóc nức nở của nó, chưa cho tôi cơ hội nói chuyện thằng nhóc liền hét lớn: "Tại sao anh lại bỏ rơi em!"
"Anh ở trên tàu, tín hiệu không tốt." Tôi trả lời.
"Sao anh lại đi …" Nó khụt khịt, khóc đến mức khiến người đau lòng, rồi lại nói: "Em xin lỗi, em xin lỗi mà, là em hư, anh đừng bỏ em..."
Ngực tôi thắt lại, tiếng khóc của nó như một con dao nhỏ, tiếng nào tiếng nấy cứ cứa vào lòng tôi. Tôi tự hỏi sao thằng nhóc này lại thích khóc vậy, tức giận khóc, nhận sai cũng khóc, tôi không muốn nó cứ khóc mãi nhưng lại không nói nên lời.
Nó liên tiếp nhận sai thêm vài câu, không biết lúc điện thoại mất tín hiệu có phải nó cũng nói những câu này không. Thằng nhóc xin lỗi tôi nói mình không nên nói lung tung, không nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020931/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.