Sau thi là một kỳ nghỉ rất dài. Tôi dọn mấy món đồ không nhiều lắm bỏ vào trong hành lý, mua vé tàu đi thành phố D. Tôi ngồi mất năm tiếng, giữa trưa thì ăn một ly mì gói, buổi tối đến trạm thì đột nhiên bụng kêu lên. Tôi xoa bụng liên tục thở dài, cầm điện thoại xem bản đồ, nhìn đường nửa ngày cuối cùng cầm hành lý lên bắt xe buýt.
Sau khi đổi chuyến hai lần cuối cùng thì kêu xe taxi đi một đoạn ngắn, tôi mới đến nhà cổ trong truyền thuyết của nhà họ Nhạc.
Mắc gì chịu tội đi ở một nơi hoang vu hẻo lánh thế này, nếu tôi mà có tiền thì nhất định phải ở trung tâm thành phố, đi ra đi vào cũng tiện hơn. Đương nhiên tôi biết suy nghĩ này quá ngu ngốc nên không nói ra. Tôi kéo hành lý đi tìm chuông cửa, sau đó mới biết ở đây còn có một bảo vệ canh cửa, chú bảo vệ với khuôn mặt nghiêm túc liếc tôi một cái, tôi nói: "Chào chú, cháu tìm Nhạc Trăn."
Bảo vệ phải gọi một cuộc để xác nhận rồi mới cho tôi vào, theo sau là một nữ giúp việc tới dẫn đường, nói năng nhẹ nhàng mời tôi vào, cung kính rót trà, báo tôi cậu chủ nhỏ sau 7 giờ mới về.
Em trai vào một trường tiểu học quý tộc ở thành phố D, 5 giờ tan học, sau đó phải đi học đàn. Mấy chuyện này tôi đã sớm biết, khi gọi video nó đã nói với tôi bốn năm lần rồi. Bởi vậy lúc giúp việc nói thì tôi không tập trung mấy, cuối cùng đành cắt ngang, xoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020929/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.