Người nọ không nói thêm gì nữa, như thể nhận ra lời mình nói quá điên rồ, đành thở một hơi dài, bất đắc dĩ mà liếc nhìn tôi một cái.
Chờ người đi rồi tôi mới yên lòng, nói thầm "Đầu năm nay mấy kẻ lừa đảo toàn dùng kế này", rồi xoay người nhìn em trai.
Thằng nhóc mở đôi mắt to như chó con nhìn tôi.
"Anh ơi, đau chân." Nó mang theo tiếng khóc nức nở nói, "Bị trật rồi."
Nó bị trật chân rồi chẳng lẽ tôi còn có thể đánh sao, ngay cả mông cũng không thể đánh, lỗi của tôi và của nó bù qua cho nhau như thể chưa hề xảy ra chuyện gì.
Khi tan làm tôi cõng em trai về, tôi mới hỏi thằng nhóc chuyện của nó với ông anh kia là sao. Nó thành thật trả lời rằng khi mình còn đang chơi ở cửa hàng bán hoa thì gặp chú, chú là người ở ngoài vào, nói mình dẫn chú đi mấy nơi thú vị gần đây.
"Sau đó em đi cùng luôn?!" Tôi hận sắt không thành thép, "Cái đồ ngu này!"
Em trai cố nói lý: "Em đâu có đi cùng, là em dẫn người ta đi mà... "
"Bộ khác hả?"
"Khác chứ!" Nó đúng lý hợp tình nói, "Người ta không biết đường, em thì biết! Rõ ràng là em giỏi!"
Thằng nhóc này căn bản không biết tôi giận cái gì, tôi quyết định ngày mai đi mượn video tuyên truyền phòng chống bọn buôn người của giáo viên bên trường tiểu học, mỗi buổi tối trước khi ngủ mở cho nó xem, nếu mà xem không nghiêm túc tôi liền bật phim kinh dị, hù chết nó luôn!
Lúc về đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-gan-ket-cua-tinh-than/1020921/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.