Nhận được sự đồng ý của gia đình, đôi tình nhân giống như cá gặp nước, tháng ngày sau liền chìm trong biển mật, sinh hoạt hệt như một đôi phu phu thâm tình.
Ngung Tịch mỗi sáng sẽ đi làm, trưa tranh thủ về nhà ăn cơm với cậu, buổi tối sẽ ôm cậu vào lòng lắng nghe cậu thủ thỉ, dỗ cậu ngủ.
Tập đoàn lớn đòi hỏi chủ tịch trẻ dành nhiều thời gian cho nó hơn nữa, chủ tịch trẻ liền mặc kệ, chỉ cần không phá sản là được.
Hắn muốn gắn bó lâu dài, muốn cùng đi đến hết đời này là Lục Doãn Chương, không phải là chốn lạnh lẽo kia. Đợi đến năm ba mươi tuổi, hắn sẽ nghỉ hưu, dành trọn thời gian cho cậu ấy.
Lục Doãn Chương nghe hắn nói chỉ biết cười ha hả, mắng hắn thật không có tiền đồ, sao lại không có tham vọng như thế cơ chứ!
Vị chủ tịch trẻ ngơ ngác như đứa trẻ, thành thật đến mức khiến người ta xấu hổ.
"Tham vọng lớn nhất của tớ chính là khiến Chương Chương mỗi ngày đều vui vẻ..."
Đối diện với ánh mắt thâm tình tựa biển cả, cùng lời bộc bạch từ tận đáy lòng, Lục Doãn Chương không thể kháng cự, hạnh phúc đến đỏ cả mắt.
Cho dù có nghe đi nghe lại bao nhiêu lần, cậu vẫn như cũ, trái tim vẫn rung động.
Cho dù mỗi ngày đều ôm hôn, cậu vẫn sẽ đỏ mặt, trái tim vẫn đập thình thịch như thiếu nữ mới yêu.
Cho dù có trải qua bao nhiêu năm, vượt qua biết bao chông gai, tình cảm của hai người vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/su-ep-buoc-hen-mon/2697984/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.